Leonard nhìn thấy một tấm lưng mảnh khảnh nằm trên giường. Mặt trời đã lên cao nhưng căn phòng vẫn tối mờ như lúc rạng đông. Nhịp thở đều đặn của nữ phù thủy vang nhẹ trong không gian. Anh đoán rằng cô đang ngủ rất say.
Anh lập tức quan sát xung quanh căn phòng. Mục đích của anh rất rõ ràng: lấy lại khẩu súng lục mà cô đã mang đi.
Leonard thản nhiên đi lại trong phòng của phù thủy, Eleonora thậm chí còn không trở mình.
Trong chốc lát, Leonard cúi nhìn cô đang ngủ.
Dù là một sự thật rất khó thừa nhận nhưng anh vẫn không thể phủ nhận vẻ đẹp khiến người ta sững sờ của cô. Nhiều khi anh cũng thấy khó tin rằng cô lại là một phù thủy tà ác từng gây ra vô số tội ác khủng khiếp.
Đôi mắt xanh lấp lánh, đôi môi màu mận chín.
“Ước gì tính khí của cô ấy giống với vẻ ngoài.”
Leonard tặc lưỡi rồi nghiêng người về phía cô. Ánh mắt anh lướt nhanh, dừng lại nơi mái tóc màu mận rối nhẹ của người phụ nữ đang ngủ.
Anh đã ở gần như thế mà cô vẫn không có chút động tĩnh nào.
Nữ phù thủy từng phát hiện ra cả một hạt bụi bám trên chiếc bình của mình đâu rồi?
Eleonora Asil là người chẳng hề liên quan gì đến huyết áp thấp hay thiếu máu, trái lại còn tràn đầy sức sống đến mức khó có thể bị suy nhược.
Nghĩ vậy, anh định đưa tay vuốt tóc cô.
“Tôi ở đây đấy.”
Điều tra viên khựng lại, cánh tay đông cứng giữa không trung.
Từ khi nào mà trên bệ cửa sổ đã có một cậu bé tóc xoăn đen, mắt đỏ sẫm đang ngồi ở đó rồi?
Leonard nghĩ đứa trẻ trông có vẻ lớn hơn so với buổi sáng.
Không thể nào.
Đứa trẻ lại lên tiếng, giọng khá gắt.
“Nếu anh chạm vào Noah, anh sẽ phải trả giá.”
Noah? Là biệt danh của Eleonora sao?
Ánh nắng chiếu lên gương mặt cậu bé, phô bày vẻ đáng yêu của nó. Đứa trẻ nhảy lên giường đứng chắn trước cô như để bảo vệ. Leonard suýt bật cười trước dáng vẻ ấy.
Anh hạ thấp người trước mép giường, ngồi xuống để ngang tầm mắt với đứa trẻ.
“Cháu nói tên mình là gì nhỉ?”
“Chưa có.”
“Chưa có?”
“Noa chưa đặt tên cho tôi.”
Leonard khẽ cau mày. Cách nói chuyện này thật kỳ lạ.
Nhìn như chỉ khoảng ba, bốn tuổi, vậy mà vẫn chưa có tên. Hơn nữa còn không chịu nói tên cho anh biết?
“…Đừng nói là…”
Gương mặt anh chợt trở nên nghiêm lại trước một ý nghĩ nực cười.
Một đứa trẻ không tên, tốc độ trưởng thành lại nhanh đến vô lý. Cách xưng hô kỳ lạ… Chủ nhân.
Chẳng phải có thứ gì đó tương tự với ấn ký của rồng hay sao?
Cúi sát lại, điều tra viên quan sát kỹ diện mạo của đứa trẻ: mái tóc xoăn đen và đôi mắt đỏ sẫm.
Ừ, quả thật có lớn hơn một chút so với hôm qua, nhưng cả giọng nói lẫn cách phát âm đều đã rõ ràng hơn.
Quả không hổ danh Kyle Leonard, một điều tra viên chính hiệu. Ngay cả manh mối nhỏ nhất cũng không thể lọt khỏi mắt anh.
Quả trứng rồng bị thất lạc. Một nữ phù thủy là nghi phạm hàng đầu. Và một đứa trẻ không phải con người mà nữ phù thủy đang nuôi dưỡng.
“Cháu là ai?”
Đứa trẻ chớp đôi mắt đỏ sẫm. Ngay sau đó, đôi mắt cong lại thành hình trăng non, nó cười rạng rỡ. Đó là một nụ cười trong trẻo ngây thơ.
Đứa trẻ lắc đầu.
“Tôi không thể nói.”
“Tại sao?”
“Tôi phải trông thật ngoan trong mắt Noah.”
Kyle cau mày. Đây là rồng à?
Ánh mắt anh lướt về người phụ nữ đang ngủ yên.
Nếu Eleonora Asil đã khắc ấn với rồng thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn xoay chuyển. Chỉ riêng bản thân cô đã đủ khiến Laurent phải dè chừng rồi, vậy mà giờ đây cô còn nắm trong tay sức mạnh của rồng nữa sao?
Vậy thì việc giam giữ cô cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. So với việc giam cầm họ thì anh buộc phải cầu xin để sức mạnh của cô được sử dụng vì đế quốc mới đúng.
Trong lúc Leonard còn đang chìm trong suy nghĩ của mình thì đứa trẻ cũng đang trầm ngâm.
Đứa trẻ thích Noah. Không chỉ đơn thuần vì cô là con người đầu tiên nhìn thấy nó.
Mỗi ngày nó đều là một phiền toái nhưng cô vẫn cho nó uống sữa, còn đắp chăn để cậu không bị lạnh. Và nếu nó bám lấy cô, dù cau mày nhưng cô vẫn ôm nó vào lòng.
Noah vốn dĩ rất dịu dàng với nó, chỉ là nét mặt và cách cư xử có phần khác biệt. Hôm nay, cô thậm chí còn ôm nó và ngủ cùng nó.
Thế nhưng, nếu Noah ném nó ra ngoài ngay từ lúc phát hiện ra sự tồn tại của nó thì có lẽ cô đã bị nó giết chết rồi.