“Con làm được mà.”
Đó là một ngọn lửa mang đầy cảm giác uy hiếp. Khi đứa trẻ thổi hơi vào hai lòng bàn tay nhỏ xíu, ngọn lửa lập tức phình to ra.
Rồng… lửa…
Cảnh tượng ấy khiến sống lưng nữ phù thủy lạnh toát.
Đứa trẻ vô tư phun ra lửa nói đầy tự hào: “Con sẽ không để chủ nhân thất vọng!”
“Vậy… nhóc định làm gì…?”
“Chủ nhân gặp rắc rối vì người đó đúng không?”
Ừ. Sẽ rất khó giải quyết. Nhưng… không hiểu sao cô lại có cảm giác bất an.
Cậu bé rồng gào lên đầy ngạo nghễ, đôi mắt đỏ mở to.
“Con sẽ giết người đó!”
Eleonora há hốc miệng, không thể xử lý nổi những gì vừa nghe thấy.
Nó vừa nói cái gì vậy?
“Nhóc sẽ giết người đó? Cái người đó ấy hả?”
“Vâng, con không nghĩ là khó.”
Cô nhìn chằm chằm đứa trẻ nhỏ bé vừa nói “giết một con người thì chẳng có gì khó”, và thấy rõ ràng ý định giết người ẩn sau gương mặt non nớt ấy.
“Nhóc… chẳng phải nhóc vừa được bế trong tay người đó sao?”
“Hắn nói sẽ đưa con đến chỗ mẹ, không! Đến nhà của chủ nhân!”
Con rồng nhỏ lỡ miệng nói ra chữ “mẹ” rồi vội vàng chữa lại. Eleonora liếc nhìn nó, bất giác thở dài vì sự đáng yêu ấy.
Phải rồi, mình quên mất. Dù nó có đáng yêu và trông giống con người đến đâu thì cơ thể nó vẫn là rồng. Cách suy nghĩ của nó hoàn toàn khác con người.
Thấy Eleonora không trả lời, đứa trẻ có vẻ bồn chồn, đôi mắt tròn hiền lành run run.
“Vậy… chủ nhân lại định vứt bỏ con nữa sao…?”
“…Không, tôi sẽ không vứt bỏ nhóc.”
Hiện giờ mình không thể đưa nó đi đâu cả. Sao có thể vứt bỏ một đứa trẻ nói ra những lời nguy hiểm như vậy? Lỡ nó gây ra tai nạn thật thì sao?
Đột nhiên, Eleonora nhớ ra một chuyện.
Trong cốt truyện gốc, con rồng chỉ bị tiêu diệt bởi sự cố chấp của nó đối với nữ chính Lenia. Ở phần cuối tiểu thuyết có nhắc rằng sự gắn bó của nó với Lenia vốn không bình thường.
Ở đoạn kết, khi nó thành công giết chết kẻ phản diện Eleonora, Lenia cuối cùng sẽ trao trái tim mình cho nam chính Leonard.
Thế nhưng, con rồng lại bắt cóc Lenia và rời đi đến thế giới bên kia.
Nói tóm lại nó đã bỏ trốn cùng nữ chính.
Sau đó Lenia thế nào? Không ai biết.
Tiểu thuyết kết thúc ở đó. Có lẽ ngay cả bản thân nữ chính cũng không biết. Hơn nữa, cuộc đời về sau của nam chính cũng hoàn toàn không xuất hiện trong truyện.
Cô cứ nghĩ năm tập truyện chỉ còn lại một chuyện tình ngọt ngào, ai ngờ con rồng cưng trung thành của nữ chính lại chính là trùm cuối, là plot twist của cả câu chuyện.
Cú bẻ lái này đúng là khiến người ta trở tay không kịp. Một tiểu thuyết ngôn tình mà kết thúc bằng chia ly, thật quá vô lý. Với tư cách là độc giả luôn mong chờ chút lãng mạn giữa các nhân vật chính thì đây đúng là một kết cục đáng thất vọng.
Hơn nữa, toàn bộ câu chuyện còn bị dồn nén vào một cuốn sách ngắn ngủi như vậy. Một cái kết không thể giải thích gì ngoài việc tác giả đơn giản là… không muốn viết tiếp nữa.
Nhưng kết cục của các nhân vật chính thế nào thì cũng chẳng liên quan gì đến cô. Cái thân xác này sẽ bị rồng thiêu chín trước cả khi Lenia kịp ra tay với cô.
Còn cái tên Leonard chết tiệt kia, anh ta cũng có thể tự nói lời từ biệt luôn đi.
Ý nghĩ ấy khiến Eleonora nổi da gà.
Đang mải chìm trong dòng suy nghĩ, cô không để ý cậu bé rồng với ánh mắt lo lắng đang nhìn chằm chằm vẻ mặt nặng nề của cô rồi hỏi: “Chủ nhân bị bệnh sao?”
“…”
“Người đàn ông loài người đó!”
“Không!”
Là tại nhóc đó, đồ hư đốn này!
Bị giật mình bởi giọng nói đột ngột lớn tiếng của cô, đứa trẻ vội chui xuống gầm giường trốn. Nữ phù thủy kéo lấy hai bờ vai nhỏ của nó, nghiêm giọng cảnh cáo.
“Nhóc không thể tùy tiện giết người được. Đó không phải trò đùa, hiểu chưa? Nhất là không được giết tôi.”
“Tại sao con lại giết chủ nhân?”
“Đúng rồi, sao lại giết tôi chứ?”
“…?”
Đứa trẻ nhìn cô với vẻ không hiểu. Eleonora dựng thẳng người nó lên, nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại.
“Nghe cho kỹ đây. Không được tùy tiện giết sinh vật khác. Dù chỉ là một bông hoa dại ven đường cũng không được.”
“Không được giết!”
Đứa trẻ chỉ đơn thuần lặp lại lời cô, hoàn toàn không hiểu cô đang nói gì một cách nghiêm trọng đến vậy. May mắn thay, cô là sản phẩm của kiểu giáo dục nhồi nhét, một con người mang tư duy khá cổ hủ.
Nói cách khác là không hiểu thì cứ học thuộc đi đã.
“Không được làm hại người khác khi không có lý do, không được nói dối, không được trộm cắp. Chỉ được làm những chuyện đó khi…”
Eleonora suy nghĩ một lát.
“Chỉ khi tôi cho phép. Rõ chưa?”