Tấm chăn lén lút vòng ra sau lưng anh rồi nhanh chóng phủ lên mặt Leonard để che tầm nhìn. Cùng lúc đó, một tấm rèm khác vặn xoắn như sợi dây siết chặt lấy thân thể anh.
Vị khách không mời hoàn toàn bị trói chặt, anh tức giận gào lên.
“Rốt cuộc cô đang làm cái quái gì vậy?!”
“Tôi sẽ tịch thu món đồ nguy hiểm và bẩn thỉu này.”
Nữ phù thủy tiến lại gần sờ xuống thắt lưng anh rồi rút khẩu súng lục ra khỏi bao. Leonard nghiến răng khi cảm nhận khẩu súng bị lấy đi.
“Eleonora Asil!”
“Vậy tôi đi ngủ đây. Nghỉ ngơi đi nhé, ngài Leonard. Chiều gặp lại!”
Không lâu sau, nữ phù thủy vội vàng chạy về phòng mình, trong tay ôm chặt con rồng con đang ngơ ngác.
*
Kyle Leonard. Nam chính của cuốn tiểu thuyết này.
Theo những gì cô còn nhớ, anh là con trai thứ hai của Công tước Leonard, đồng thời là một viên chức cao cấp trong cơ quan an ninh điều tra của Laurent. Một người đứng đầu chi nhánh thủ đô Tezeba và giữ chức tổng quản khu vực Laurent.
Nói một cách khái quát, có thể xem như địa vị của anh chỉ xếp ngay dưới bộ trưởng và thứ trưởng. Dù không mang hàm cấp bộ trưởng, nhưng tầm ảnh hưởng của anh vô cùng rộng lớn, bởi vì trên thực tế anh chính là Tổng quản của tất cả các chi nhánh phụ trách hiện trường.
Ngoài quyền lực đến từ chức vụ, bản thân Kyle Leonard vốn đã là một người xuất chúng rồi.
Tốt nghiệp học viện quân sự, anh gia nhập Quân đội Đế quốc từ năm mười lăm tuổi, sau đó được Cục Điều tra để mắt tới và làm việc trực tiếp cho tầng lớp cấp cao suốt mười năm.
Với giác quan như dã thú cùng bộ óc nhạy bén, anh đã xây dựng danh tiếng của mình bằng việc phá giải toàn bộ những vụ án tồn đọng tại Laurent, trở thành một thiên tài điều tra và là người trẻ tuổi nhất giành được danh hiệu Tổng quản.
Nhưng sau tất cả, sở trường lớn nhất của anh vẫn là bắn súng. Bách phát bách trúng, chưa từng trượt mục tiêu. Anh từng nói rằng mình đối xử với mọi loại súng như chính cơ thể mình, thậm chí còn không che giấu vũ khí.
Đặc biệt, khẩu súng lục anh luôn mang theo là vũ khí đã được thợ rèn Yanak - bậc thầy chế tạo pháp khí, hậu duệ xa của người lùn - cải tạo. Có lẽ nếu cô không lôi anh vào nhà mình thì khi không thể sử dụng ma pháp của Eleonora, cô đã sớm bị anh khống chế rồi.
Vì sao cô lại nhớ rõ về Kyle Leonard đến vậy?
Chỉ có một lý do thôi. Eleonora, phản diện chuyên hành hạ nữ chính Lenia, không chỉ đối đầu với rồng mà còn từng nhiều lần giao chiến với cả Leonard nổi danh.
Thế nhưng không chỉ vì nữ chính. Leonard căm ghét Eleonora đến tận xương tủy. Hơn tám mươi phần trăm các vụ việc tại Laurent đều có liên quan đến cô. Đối với một điều tra viên, cô chính là kẻ thù không đội trời chung.
Ngay khi Park Noah phát hiện ra quá khứ của thân xác mình đang nhập vào, cô đã vì anh mà bỏ trốn về vùng quê. Anh chính là người đầu tiên cô tuyệt đối không muốn gặp!
“Chủ nhân…”
Đứa trẻ tiến về phía cô, ôm chặt lấy đầu gối cô. Eleonora khẽ thở dài, đặt đứa trẻ lên đùi mình.
Làm sao mới vượt qua được rắc rối này đây?
Cũng may mắn là đứa trẻ này đã hóa thành hình người. Nếu nó gặp Leonard dưới hình dạng rồng thì e rằng trong nháy mắt đầu nó đã có thêm một lỗ đạn rồi.
Eleonora cúi sát lại gần, thì thầm bên tai đứa trẻ bằng giọng dịu dàng.
"Bé con, nếu có thể thì đừng xuất hiện trước mặt người đàn ông đó được không?”
Đôi mắt đỏ rũ xuống. Đứa trẻ chớp mắt rồi gật đầu mạnh, trông như trong khoảnh khắc nó đã thực sự hiểu lời cô.
“Và nhóc cũng không được gọi tôi là chủ nhân nữa.”
“Vì sao ạ?”
“Tôi không phải chủ nhân của nhóc.”
“Chủ… Chủ nhân…”
Không.
Cô còn chưa đặt tên cho đứa trẻ này.
Không thể phủ nhận rằng giữa họ đã hình thành một sự khắc ấn nào đó, nhưng điều đó không phải lý do để cô chấp nhận nuôi đứa trẻ.
Còn có một điều tra viên hiện đang truy tìm con rồng này tại Laurent, mà cô thì lại đang bị vu oan là kẻ đánh cắp nó…
Nhưng trên hết, cô không có đủ sức mạnh tinh thần để nuôi một đứa trẻ. Chỉ riêng việc cố gắng sống khỏe mạnh thôi cũng đã khiến cô kiệt quệ rồi, làm sao còn có thể nuôi con nữa chứ. Mục tiêu của cô trong cuộc đời này là sống càng ít áp lực càng tốt.
Và đáng tiếc thay, con rồng đen cùng điều tra viên của Laurent đã đẩy cô ra xa mục tiêu ấy đến tận năm trăm triệu năm ánh sáng.
Nữ phù thủy thở ra một hơi thật sâu, nhẹ nhàng vỗ về lưng đứa trẻ đang quấn lấy cổ mình.
“Tôi phải làm gì với nhóc đây?”
“…”
Đứa trẻ do dự, hé miệng nói.
“Con… con không nên ở đây sao…?”
“Hả?”
“Xin hãy nuôi con đi mà!”
Đứa trẻ giơ cao hai tay, dũng cảm hét lên. Phát âm còn chưa rõ vì lưỡi vẫn ngắn, nhưng quyết tâm lại hiện rõ qua nắm tay nhỏ siết chặt.
“Con sẽ bảo vệ chủ nhân!”
Ai bảo vệ ai đây?
Eleonora mỉm cười nhìn đứa trẻ trông như mới ba tuổi, cho đến khi cô thấy ngọn lửa đang bùng lên trong tay nó.
Cô hoảng hốt, khó khăn lắm mới thốt ra được một câu.
“Cái, cái đó là gì vậy?!”