Tôi Có Nuôi Một Bé Rồng Đen

Chương 6: Chapter 6: Cuộc chạm trán xui xẻo

Trước Sau

break

“Ưm…”


“Không, này, à…bé con…?”


Đứa trẻ vẫn tiếp tục khóc thét. Đầu óc Eleonora trống rỗng, cô chưa từng thấy thằng bé khóc như vậy bao giờ.


Đứa trẻ không chịu ngừng khóc!


“Có phải cô là người đã bỏ rơi đứa trẻ này không?”


Eleonora bối rối không thể hiểu cũng chẳng thể đáp lại câu hỏi của người đàn ông kia.
 

 “Sao cháu lại khóc? Người này làm đau cháu à? Hay là cháu làm điều gì sai?”
 

 “Xin lỗi.”


Eleonora giật mình hoàn hồn khi giọng nói nghiêm khắc của người lạ vang lên bên tai. Cô nhìn kỹ người đàn ông đứng trước mặt và ngay lập tức nhận ra anh.


Một người đàn ông cao lớn, tóc đen với đôi mắt tím hiếm thấy đang lạnh lùng nhìn cô. Trên túi ngực bộ đồng phục của anh cài một chiếc huy hiệu vàng, biểu tượng của đội điều tra viên Laurent chính thức.


Nhưng nữ phù thủy chẳng buồn bận tâm đến vẻ ngoài nổi bật ấy. Điều khiến cô lo lắng là khí chất đáng sợ toát ra từ anh.


“Kyle Leonard?”


“Thật vinh hạnh khi được nhớ đến, thưa quý cô.”


Người đàn ông đưa tay vào trong áo, lấy ra một cuốn sổ nhỏ cùng cây bút, rồi nói với giọng chuyên nghiệp. 

“Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”


“Câu hỏi gì cơ?”


“Tôi hỏi cô có bỏ rơi thằng bé không.”


“Tôi không hề! Thực ra tôi đang cố đưa thằng bé về cho người giám hộ của nó.” 

Nữ phù thủy phản bác. Thế nhưng Leonard dường như không tin lời cô.

“Vậy sao. Nhưng đứa trẻ không nói như thế.”


“Cái gì?”


Đứa trẻ hít mũi, mặt vùi trong vai Leonard, rồi ngẩng đầu lên. Sau đó thằng bé hét lớn, giọng khàn đặc vì khóc.


“Đừng vứt con đi mà!”

 “Hả?”


“Con sẽ không đòi uống sữa nữa. Con cũng không đòi đắp chăn… con sẽ không làm phiền cô. Đừng gửi con cho người đàn ông đáng sợ đó nữa!”


Mới hôm qua thôi nó còn chỉ bập bẹ, vậy mà giờ đã nói được rồi sao? Dù phát âm vẫn chưa tròn vành rõ chữ nhưng hoàn toàn có thể hiểu được.


Eleonora bắt đầu hoảng sợ trước tốc độ trưởng thành bất thường của con rồng cũng như những hậu quả mà cô có thể phải gánh chịu trong tương lai.


“Nếu không phải người giám hộ, vậy thì mối quan hệ của quý cô với đứa trẻ này là gì?”
 

 “Không có gì cả. Tôi thề!”


Thế nhưng người đàn ông chỉ làm ngơ trước lời khẩn cầu của nữ phù thủy. Và con rồng nhỏ lao về phía Eleonora, vòng tay ôm chặt lấy cổ cô.


“Chủ nhân…”


Im lặng.

 Người đàn ông lặp lại lời đứa trẻ, cau mày nhìn phù thủy. 

“Chủ nhân?”


Trong chớp mắt, bầu không khí căng thẳng lan ra rõ rệt khi những hiểu lầm chồng chất, khiến tình hình càng thêm tệ. Eleonora bị nhấn chìm trong tuyệt vọng.


“Nó đang nói cái gì vậy? Không, thưa anh Leonard, đây không phải con của tôi. Tôi gặp nó lần đầu sáu ngày trước, và dù tôi có cố gắng đưa nó về cho người giám hộ thế nào đi nữa thì nó cũng luôn quay lại…”


“Bỏ rơi trẻ em.”







 

“Cái gì? Tôi á?”


Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, nữ phù thủy vẫn không ngừng biện minh. Leonard lúc này nhìn cô như nhìn một kẻ cặn bã, ánh mắt tràn đầy khinh miệt.


“Hơn nữa, tôi còn nghi ngờ cô có hành vi ngược đãi trẻ em. Bỏ rơi con vẫn chưa đủ, cô còn ra lệnh cho một đứa trẻ ba tuổi gọi mình là chủ nhân. Thật quá hoang đường.”


“Tôi không bắt nó làm thế!”


Người đàn ông hoàn toàn không lay chuyển. 

“Ngay sau khi cô để thằng bé ở nhà người bán thịt, chủ tiệm lập tức lên đường đến kinh đô như thể đã chờ sẵn từ trước. Cô cho rằng đó chỉ là trùng hợp sao?”


“Bởi vì người giám hộ của thằng bé đang ở kinh đô mà!”


“Cô có bằng chứng không?”


Eleonora cứng họng. 

Trong lúc đó, Leonard ghi chép gì đó vào cuốn sổ tay, hoàn toàn phớt lờ những lời biện hộ của nữ phù thủy.


“Cô phải viết bản tường trình, thưa quý cô.”


Ngay lúc này, cô đã bị nỗi sợ hãi bao trùm, lo lắng về những gì anh đang ghi lại sẽ gây bất lợi cho mình.


“Ngoài ra, hiện tại quý cô đang nằm trong danh sách nghi phạm của vụ án Lorent nổi tiếng, vụ mất tích bí ẩn của trứng rồng. Xin hãy hợp tác.”


Cái gì vậy?

Cô tự hỏi tình hình này còn có thể tệ đến mức nào nữa.


Một là con rồng con mà cô đã cố gắng vứt bỏ bao lần lại quay về với cô. Hai là cô còn bị một điều tra viên Laurent bám theo, cáo buộc cô trộm trứng rồng.
Cô sắp bị dồn vào đường cùng và bị tình nghi một kẻ trộm sao!


Kyle Leonard gập mạnh cuốn sổ tay lại rồi tuyên bố kết luận của mình.


“Tôi cũng muốn thông báo rằng quý cô đã có không ít tiền án, và lệnh bắt giữ đã được ban hành từ trước với sự cho phép của Hoàng đế Laurent.”


“Hả?”

Không chỉ bị nghi là kẻ trộm mà người đàn ông này dường như đã chắc chắn cô chính là thủ phạm!


“Tôi buộc phải yêu cầu cô đi cùng tôi, thưa quý cô.”


“Không, tôi không đi!”


“Thưa quý cô, tôi không muốn phải dùng vũ lực để xử lý việc này.”


Leonard vươn tay về phía nữ phù thủy.


Nếu muốn tự cứu mình, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dựa vào ma lực.


“Chăn!”


Trong chớp mắt, một tấm chăn bay vọt ra từ phòng khách và quấn chặt lấy cơ thể của điều tra viên.


Cái gì?!


Phù thủy đâm đầu vào ngực anh khiến cả hai loạng choạng. Một tiếng rên khe khẽ thoát ra từ môi họ.


Tấm chăn cũng trùm luôn lên cả Eleonora.


Bị tình huống ngoài ý muốn làm cho bối rối, cô đứng sững lại. Rồi cô giãy giụa cố thoát ra khỏi tấm chăn đang siết chặt lấy cả hai. Trước khi kịp nhận ra, cô đã cảm thấy cơ thể mình trượt xuống.


Họ đang rơi. 

Eleonora nhắm chặt mắt, chờ đợi cơn đau nhói xuyên qua người. Chấn động não rõ ràng không phải là thứ mà cô mong đợi vào sáng sớm thế này.


“...”


Rầm.


Không có cơn đau dữ dội nào cả.

Hả?


Eleonora hé mắt nhìn quanh. Thứ cô thấy lại là lồng ngực của một người đàn ông.


“…”


“…Cô định tiếp tục nằm như vậy sao?”


Mọi thứ hoàn toàn hỗn loạn. Trước mắt nữ phù thủy quay cuồng. Cô cử động các ngón tay, lắc lư như mầm đậu khô héo.


Ma lực trên tấm chăn đã biến mất nhưng Eleonora vẫn không thể cử động.


Ôi, chóng mặt quá.


Hơn nữa, nếu cô ngẩng đầu lên ngay lúc này, chắc chắn sẽ đối diện với một đôi mắt đang phóng dao găm về phía mình.


Vùi mặt trong bộ đồng phục đen, Eleonora cố nhớ lại chuỗi sự kiện đã khiến căn nhà của cô rơi vào hỗn loạn.


Cô đang ở phòng khách. Rồng con. Và người đàn ông đến bắt cô…


“Giờ cô có thể cử động rồi, thưa quý cô.”


…Nam chính hiện tại có vẻ vô cùng không hài lòng với cô.


Hoàn hồn lại, Eleonora vội vàng đứng dậy, Leonard cũng theo đó mà đứng lên.


Cô đã rơi vào một tình huống mà kể từ khi bị kéo vào thế giới này cô chưa từng tưởng tượng tới.


Một đôi mắt tím không cần nói cũng biết đang trừng trừng nhìn nữ phù thủy.


“…”


“…”

Vào ngày thứ sáu sau khi cô vô tình nhặt về con rồng của nữ chính, cô đã cố gắng loại bỏ nó khỏi cuộc sống của mình. Cô tưởng rằng mình đã thành công. Không ngờ lại tự đẩy bản thân vào một hoàn cảnh xui xẻo như vậy.


“Tôi quên mất rằng khi đối phó với cô, tôi nên luôn trong trạng thái đề phòng. Quý cô chưa bao giờ chịu khuất phục mà không phản kháng… Nhỉ?”


Eleonora đã cạn kiệt sức lực, đôi chân run rẩy không còn trụ vững nổi, cuối cùng cũng trượt ngã. Khi cô tưởng rằng sẽ lại va đập lần nữa thì lại cảm thấy có một cánh tay giữ chặt lấy eo mình.


“Cô ổn chứ?”


Nữ phù thủy chỉ có thể run lên như một con búp bê giấy. 

“Tăng huyết áp.”


Và cô hiện đang trong trạng thái sốc, trong tình huống mà khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng gang tay như thế này.


Dồn hết chút sức lực còn sót lại, Eleonora chậm rãi rời khỏi anh. 

“Càng có tuổi, cơ thể tôi càng không còn như trước nữa… Tôi không còn sức để đánh người khác đâu.”


Leonard nheo mắt theo dõi từng động tác của cô.


Trong khi đó, Eleonora lùi lại hơn ba bước. Sau lưng cô, những tấm rèm treo từ trần nhà bay vút lên và tự xoắn lại.


“Thật ra bây giờ tôi chỉ muốn ngủ thêm thôi.”


“Ý cô là sao?”


Có lý do để Eleonora cố tình kéo người đàn ông này vào trong nhà. Ngôi nhà này là nơi cô biết rõ mọi mệnh lệnh ma pháp, tự thân nó đã là một vũ khí lợi hại và cũng là một nnhàgiam rồi. Lúc này, tấm chăn đã lặng lẽ bò ra phía sau Leonard.


“Ý tôi là…” Nữ phù thủy búng tay.


“Tôi không cho phép những thứ đáng sợ như vậy xuất hiện trong nhà mình, thưa anh Leonard.”


“…!”


“Súng, súng, và súng, đại loại như thế.”




 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc