“Tôi không phải kẻ trộm trứng.” Park Noah nghiến răng khẳng định.
“….”
“Tôi cứ tưởng đó chỉ là một quả trứng bình thường. Nó bị vứt ở góc chợ, tôi còn nghĩ đó chỉ là một quả trứng đà điểu to nên mới thấy ngạc nhiên. Nhưng đến sáng hôm sau, khi tôi thức dậy định làm trứng tráng thì một con rồng con lại chui ra. Và hình như việc khắc ấn cũng bắt đầu ngay lúc đó…”
“Cô có biết trách nhiệm của một chủ nhân của rồng là gì không? Tôi không nghĩ chuyện đó chỉ đơn giản là chia sẻ ma lực.”
“Tôi biết…” Park Noah lẩm bẩm, bất lực.
Trong lòng cô vẫn còn bực bội vì việc Kyle Leonard đột ngột xông vào nhà rồi không chút do dự hay nương tay mà chĩa súng về phía cô.
Cô xuyên không một cách đột ngột, trở thành Eleonora rồi lại tình cờ vớ được quả trứng rồng mà Kyle Leonard đang truy tìm. Và giờ thì sự hỗn loạn đang bủa vây căn nhà vốn yên bình của cô.
Kyle Leonard và Park Noah nheo mắt nhìn nhau, đồng thời cất tiếng.
“Sao cô biết được? Cô đâu phải người của thế giới này.”
“Anh biết không? Mu là rồng đấy.”
Ngay sau đó, cả hai cùng quay mặt đi.
Chết tiệt. Sao anh lúc nào cũng không chịu bỏ qua cho mình thế này? Chẳng lẽ tôi phải nói cho anh biết đây là thế giới trong cuốn sách tôi từng đọc, rằng tôi biết gần như toàn bộ cốt truyện gốc à? Hay là tôi còn biết cả anh, thậm chí biết luôn người vợ tương lai của anh là ai nữa kìa?
Không, cũng đâu cần phải phơi bày hết mọi thứ với anh ta ngay lập tức. Dù sao thì mình cũng không còn là nghi phạm nữa.
Nghĩ tích cực lên đi, Noah.
“Đã khoảng hai năm kể từ khi tôi xuyên không… Tất nhiên là những chuyện sau đó tôi đều biết. Nhưng còn anh thì sao? Anh biết Mu là rồng từ khi nào? Tôi nghĩ anh biết rằng khắc ấn sẽ chia sẻ ma lực giữa chủ nhân và rồng…”
“….”
“Đừng nói là anh biết ngay từ đầu nhé. Và anh cũng không nói cho tôi biết rằng khắc ấn sẽ khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn?”
Kyle Leonard liếc nhìn Muell đang ngồi bên cạnh Park Noah, trong khi cậu nhóc đưa mắt nhìn viên điều tra.
“Gì vậy, hai người…”
Park Noah ngạc nhiên khi thấy cả hai lại tương tác như thế. Rốt cuộc là giữa họ có chuyện gì?
“Anh ta nói sẽ giúp con khắc ấn với Noah, với điều kiện là con đừng gây rắc rối.” Mu lẩm bẩm đáp lại, bĩu môi.
“Nhưng nếu tôi không làm vậy thì nhóc sẽ làm hại tôi.” Kyle Leonard đáp trả ngay.
“Tôi không hề muốn hại anh.”
“Chẳng phải chính miệng nhóc đã nói ‘Chỉ cần không giết là được’ sao?”
Đứa trẻ ba tuổi và người đàn ông trưởng thành nhìn nhau chằm chằm đầy căng thẳng.
Trong khi đó, Park Noah đứng ngây ra.
“À, vậy là anh định giúp tôi hồi phục thể lực để nhóc con không khắc ấn sao?” Cô quay sang Kyle Leonard, nhướng mày.
Phải chậm một nhịp Kyle Leonard mới đáp.
“…Dù sao thì cô cũng đâu có phàn nàn gì. Trong thời gian đó…”
“Vậy tức là anh biết.”
“Cô cũng biết mà.”
Câu đáp trả ấy khiến Park Noah cứng họng.
“Anh nói anh không biết gì cả nhưng anh lại biết tên tôi, khuôn mặt tôi, sự tồn tại của con rồng và cả mọi thứ về việc khắc ấn với rồng.”
Bởi vì anh là nam chính của cuốn tiểu thuyết tôi đã đọc, còn Mu là con rồng cưng của nữ chính!
Không thoải mái với bầu không khí đối đầu, Park Noah cố tình chuyển chủ đề.
“Đủ rồi. Vậy bây giờ anh định làm gì? Bắt tôi sao?”
“Trước mắt thì…” Kyle bỏ lửng: “Tôi sẽ phải thay đổi hướng điều tra. Nhưng trước đó, tôi muốn kiểm tra một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Xin phép.” Bất ngờ, điều tra viên tiến sát lại.
Một bàn tay lớn đặt lên bụng Park Noah. Kyle Leonard nhắm mắt lại như thể đang cảm nhận điều gì đó.
“Ư…”
Khi lòng bàn tay anh chạm vào, Park Noah bắt đầu cảm thấy một cảm giác giống hệt lúc vị bác sĩ già từng khám cho cô. Cô cảm nhận rất rõ dòng ma lực đang chảy trong cơ thể, cuộn trào dữ dội như biển động.
Kyle Leonard cau mày, mở mắt ra.
“Dòng ma lực vẫn chưa ổn định. Nhịp tim của cô quá nhanh. Tôi nghĩ cô đang bị sốt.”
“Vâng…vâng.”
“Cô có sợ không?”
Hả? Park Noah tròn mắt nhìn người đàn ông trước mặt, sững sờ trước câu hỏi đột ngột ấy.
Cái gì vậy, anh ta bị rối loạn thái độ à?
Nhưng rồi cô lập tức nhận ra, việc anh chĩa súng vào cô không phải vì lo lắng hay hối hận. Mà đúng như anh vẫn luôn nói, đó chỉ là vì điều tra.
“Anh vẫn coi tôi là nghi phạm sao? Anh không nghe những gì tôi vừa nói à? Tôi đã bảo tôi chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường! Trời đất ơi, ‘có sợ không’ á? Một người vô tội bị buộc tội trộm cắp, còn bị chĩa súng đe dọa, tôi sợ chứ. Chẳng lẽ như vậy vẫn chưa đủ hợp lý với anh sao?”
“Tôi hỏi là cô có sợ đến mức muốn chết không?”
Park Noah câm nín.
Trên đời này đã có ai từng gặp một người mặt dày đến mức này chưa?