“Để tôi đưa cô về phòng ngủ. Chúng ta không thể ở đây mãi được.”
Anh sẽ bắt tôi uống thuốc cho xem!
Park Noah muốn phản bác, nhưng đúng là lúc này cô thật sự cần chiếc giường của mình. Nghĩ vậy, cô đổi sang mặc cả.
“Vậy thì… đưa khẩu súng cho tôi.”
Cô cần chắc chắn rằng người đàn ông vừa chĩa súng vào đầu mình sẽ không làm chuyện đó thêm lần nữa.
Kyle Leonard lập tức cau mày, đưa khẩu ổ quay ra xa cô hơn. “Cô cầm thứ đó rất nguy hiểm.”
“Anh cầm thì còn nguy hiểm hơn.” Noah đáp trả ngay.
Hai cặp mắt trừng trừng nhìn nhau, quyết không chịu thua trong cuộc chiến im lặng. Sau một thoáng yên lặng, người đầu hàng trước lại là Kyle Leonard.
“Đặt nó lên cái bàn đằng kia đi. Tôi không thể đưa thẳng cho cô vì khẩu súng này được chế tạo riêng cho tôi. Lỡ nó cướp cò thì sao?”
Không chút do dự, Park Noah giật lấy khẩu súng khỏi tay anh, đồng thời túm lấy cổ áo anh. Lực của cô yếu ớt vậy mà Kyle Leonard vẫn bị kéo theo, hai người đối diện nhau ở khoảng cách cực gần.
“Lấy hết đồ trong người anh ra.” Park Noah nghiến răng yêu cầu.
“Tôi cũng không tin cô. Bỏ hết vũ khí không phải chuyện dễ…”
“Hiện tại tôi còn chẳng có sức để tấn công anh… Anh không nhìn ra sao?”
Nước mắt đột ngột lăn dài trên má Park Noah.
Bị bất ngờ, Kyle Leonard khẽ giật mình.
“Và tôi không phải là Eleonora với mười lăm tiền án! Tôi cũng không hề trộm trứng rồng, vậy nên thay vì coi tôi là nghi phạm, hãy để tôi làm nhân chứng đi!” Park Noah bật thốt, hai má đỏ bừng, đôi mắt ngập nước.
“Làm ơn hãy nói chuyện với cô ấy!” Muell cũng phụ họa theo, đôi mắt long lanh nước mắt. Kỳ lạ thay, dù những lời cậu bé nói ra không mấy rõ ràng, Park Noah vẫn hiểu và thậm chí còn được tiếp thêm dũng khí.
Bị hai ánh mắt ướt át cùng lúc nhìn chằm chằm, Kyle Leonard thở dài, rõ ràng không thoải mái với tình cảnh hiện tại.
“…Được rồi, tôi hiểu. Đủ rồi, đừng nói nữa. Tôi hết sức rồi.”
Cuối cùng, anh giao nộp toàn bộ vũ khí. Một con dao găm bạc giấu sau áo khoác, rồi thêm một khẩu súng khác gài bên thắt lưng, tất cả đều được lấy ra.
“Giờ thì được chưa?” Anh hỏi, sau khi đặt bốn năm món vũ khí ra xa.
“Cởi ra đi, cứ cởi ra đi.”
“Hả?”
“Cởi nó ra đi, bộ đồng phục đó!” Park Noah gào lên, bực bội. Cuối cùng Kyle Leonard cũng cởi áo đồng phục ngoài, ném sang một bên.
Sau đó, anh đưa tay về phía cô.
“Tôi đã làm mọi thứ cô yêu cầu rồi. Lên trên thôi.”
“…!”
Một vòng tay bế Park Noah lên trong chớp mắt, kèm theo cả đứa trẻ, không cho cô kịp than vãn hay phản đối.
Theo phản xạ, Park Noah vòng tay ôm lấy cổ anh, sợ mình sẽ rơi xuống.
Khi đến phòng ngủ của cô, Kyle Leonard bước vào rồi cau mày khi nhìn thấy cảnh bừa bộn bên trong.
Nếu anh còn lải nhải nữa thì tôi sẽ giết anh.
Park Noah trừng mắt nhìn anh. Thế nhưng anh dường như chẳng có ý định giảng đạo lý.
Trái lại, anh đặt cô và Muell xuống giường rồi lập tức quay sang chiếc tủ cạnh giường.
“Thuốc lần trước kê cho cô để ở đâu?” Anh hỏi.
“Ờ… trên bàn.”
Nhưng mọi thứ trên bàn đều lộn xộn vì lúc nãy cô hoảng loạn lục tung lên để tìm đứa trẻ. Kyle Leonard thở dài, nhặt lấy một lọ thuốc lăn lóc đâu đó.
Chẳng mấy chốc, một viên thuốc cùng một cốc nước được đưa tới trước mặt cô. Khi cơn choáng ngày càng nặng, Park Noah không chần chừ uống thuốc ngay.
Thuốc dần dần khiến cơ thể cô ngừng run rẩy.
Khi cô cuối cùng cũng bình tĩnh lại, Muell đã run lên cùng cô trông cũng dịu đi một chút.
Park Noah ôm Muell chặt hơn.
Ngước lên, cô bắt gặp vẻ mặt của Kyle như thể đang nói: “Giờ tôi phải làm sao với tình huống này đây?”
“Ngồi xuống đi. Chúng ta nói chuyện đàng hoàng.” Cô lẩm bẩm.
Ngay sau đó, có tiếng kéo ghế lại gần giường. Kyle Leonard ngồi xuống, lại thở dài một lần nữa. Park Noah nhích người lên để đối diện với anh.
“Tôi đã nói rất rõ rồi, hãy coi tôi là nhân chứng.”
“…”
“Tôi cũng đã hứa sẽ hợp tác điều tra. Đừng chĩa súng vào tôi nữa. Nếu anh còn làm vậy thêm lần nào thì tôi sẽ không hợp tác nữa đâu. Tôi sẽ bảo Muell đốt anh thành tro.”
“Cô không thật sự nghĩ đó là lời đe dọa với tôi đấy chứ?”
“Cái gì? Tôi nghiêm túc đấy.”
“Đủ rồi. Tôi sẽ không làm vậy nữa, nên hít thở sâu đi. Trong lúc đó, cho tôi sắp xếp lại suy nghĩ.” Kyle nói bằng giọng mệt mỏi.