Ở thời điểm hiện tại, mana của Park Noah vẫn chưa ổn định. Cô đã phản bác những lời buộc tội của điều tra viên, khẳng định rằng nguyên nhân chủ yếu là do hành động sai lầm của anh ta khiến cô bị tổn thương tinh thần, từ đó dẫn đến sự biến động bất thường của mana.
Thế nhưng sâu trong lòng, cô biết rằng nỗi sợ hãi tột độ không phải là nguyên nhân duy nhất.
Hơn nữa, các triệu chứng hiện tại cũng khác với lần cô ngất xỉu trước đó. Khi ấy, mana trong cơ thể cô quá ít đến mức cơ thể sụp đổ. Còn bây giờ nó lại quá nhiều, như một hồi trống dồn dập vang lên trong người cô.
“Hai người khắc ấn đó từ khi nào?” Kyle Leonard sắc giọng hỏi Park Noah.
Không kịp trả lời, đứa trẻ đã lên tiếng thay cô, hai tay bám lấy vai chủ nhân.
“Ngay trước khi anh tới.”
“Vậy thì chắc chắn là nguyên nhân rồi. Tôi sẽ kiểm tra lại.”
Kyle nắm lấy cổ tay Park Noah và kiểm tra. Hoa văn khắc trên cổ tay cô trơn nhẵn như thể được khảm bằng thủy tinh. Tuy nhiên, nó rõ ràng khác với lúc con rồng vừa mới khắc ấn. Phần da xung quanh hoa văn đã ửng đỏ.
Những ngón tay của Kyle Leonard khẽ lướt qua hoa văn đó. Park Noah cảm thấy một luồng tê dại chạy dọc người như bị điện giật.
“Á… đau.”
Cô hít mạnh một hơi, gương mặt nhăn lại vì đau đớn.
Nhìn đôi mắt rơm rớm nước của Park Noah, Kyle Leonard thận trọng hơn khi lần theo dấu khắc. Anh lặng lẽ quan sát cổ tay cô một lúc, rồi lại đặt bàn tay lên bụng cô.
Lần này, Park Noah cảm nhận được mơ hồ một thứ gì đó đang chảy vào cơ thể mình, một cảm giác lạnh lẽo như băng.
Nhưng cảm giác ấy nhanh chóng tan biến khi Kyle Leonard rút tay khỏi bụng cô. Đôi mắt tím của anh chăm chú quan sát phản ứng của Park Noah, đồng thời tiếp tục đặt câu hỏi.
“Cô đã đặt tên cho con rồng này chưa?”
Park Noah gật đầu. Anh buông cổ tay cô ra rồi đưa tay về phía Muell, kẻ đang bám chặt lấy cô. Đứa trẻ giật mình.
“Đưa tay ra đây. Có vẻ như nhóc là nguyên nhân.” Kyle nói bằng giọng nghiêm nghị.
“Tôi ư?” Cậu bé tóc xoăn hỏi lại, giọng đầy do dự.
“Nếu chủ nhân của nhóc không phải là kiểu người yếu đến mức ngất xỉu chỉ vì bị thẩm vấn như vậy thì chẳng phải quá rõ ràng sao? Đưa tay đây mau.”
Muell chu môi, chần chừ bước tới. Kyle đặt bàn tay mình lên bụng cậu bé giống hệt như cách anh vừa làm với Park Noah.
Cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ, cậu bé cau chặt mày.
Anh nhìn Park Noah rồi nói.
“Di chuyển đi.”
“Hả? Di chuyển đi đâu?”
“Cơ thể cô và lượng mana đang lấp đầy căn nhà này. Mana của rồng.”
“Anh phải nói cho tôi làm thế nào chứ.”
“Thử tấn công tôi ngay bây giờ.” Kyle Leonard đáp, gương mặt nghiêm túc.
“Hả?” Park Noah chớp mắt, hoàn toàn không hiểu người đàn ông này.
“Bất kỳ hình thức nào cũng được, dùng gối, đâm hay chọc đều được.”
Nắm lấy cơ hội vàng hiếm hoi ấy, Park Noah hỏi ngay không chút do dự.
“Tôi tát anh một cái có được không?”
“Cô Park Noah, ý tôi là dùng mana của cô để tấn công tôi.”
Kyle Leonard nghiêm giọng nói, rõ ràng không hài lòng trước câu nói đùa tưởng chừng vô hại ấy khiến Park Noah sững người trong chốc lát.
“Ơ…” Cô lắp bắp, sững sờ.
Park Noah. Đó là tên thật của cô, được thốt ra từ miệng người khác sau một khoảng thời gian dài đến vậy.
Cảm giác… thật kỳ lạ.
Hoàn hồn lại, cô bực bội đáp.
“Tôi không biết dùng ma thuật. Tôi phải nói với anh bao nhiêu lần nữa đây, thưa ngài?”
“…”
Kyle Leonard nheo mắt, nhìn chằm chằm người phụ nữ đối diện, vô số giả thuyết có lẽ đang cuộn trào trong đầu anh.
Park Noah tròn mắt chờ đợi một “quả bom” sẽ rơi ra từ miệng anh. Sau khoảng thời gian dài như vô tận, Kyle Leonard chậm rãi lên tiếng.
“Tôi đoán là cả hai người đều có vấn đề.”
“Hả?”
Park Noah lại há hốc miệng thêm lần nữa. Điều tra viên khoanh tay trước ngực, bắt đầu trình bày kết luận của mình một cách rành rọt.
“Thứ nhất, nếu việc khắc ấn đã thành công, mana của cô và con rồng này phải cộng hưởng hoàn hảo với nhau. Nhưng dòng mana chảy từ đứa trẻ sang cô lại bị đứt đoạn như thể bị thứ gì đó chặn lại. Nó là một nguồn năng lượng rất mãnh liệt nhưng liên tục bị cắt ngang, và điều đó chắc chắn sẽ gây ra hàng loạt bất thường trong cơ thể cô.”
“Ơ…”
“Thứ hai, nếu khắc ấn thật sự hoàn chỉnh thì cô hoàn toàn có thể dễ dàng điều khiển sức mạnh của rồng, cho dù cô không biết cách sử dụng đi chăng nữa.”
“…”
“Nhìn vẻ mặt của cô thì tôi đoán cô đã rất muốn tát tôi một cái. Với cái thôi thúc mãnh liệt như vậy, việc khiến đầu tôi lìa khỏi cổ cũng không phải chuyện khó.” Kyle Leonard nói đùa.