Rầm.
Cánh cửa khu an ninh Sorrent bị đạp bật tung.
Như thường lệ, vị trưởng ban đang ngủ gật trên bàn làm việc trong giờ hành chính hoảng hốt bật dậy khỏi ghế.
“Tôi không có ngủ gật đâu, thưa ngài Leonard!”
Dạo gần đây ông ta sống không yên vì Kyle Leonard, người gần như tối nào cũng ghé thăm.
Đội trưởng cơ quan an ninh thủ đô.
Quả thực, Kyle Leonard quá mức vượt trội và đáng sợ đến nỗi không một sĩ quan nào dám nhìn thẳng vào mắt anh. Hơn nữa, anh còn đáng sợ hơn rất nhiều so với những lời đồn đại, đến mức người ta gọi anh là “con quái vật”.
Vị trưởng ban nhắm chặt mắt, chờ đợi trận mắng xối xả quen thuộc từ Kyle Leonard.
“Tránh ra.”
“Vâng?”
Không ngờ rằng lần này ông ta lại không hề bị khiển trách, liền vội vàng lủi sang một bên nhường đường cho trưởng điều tra viên. Có vẻ Kyle Leonard đang bận một chuyện khẩn cấp. Anh ngồi xuống ghế của trưởng ban, nhanh chóng bật cổng liên lạc video ở góc bàn.
“Cơ quan An ninh Điều tra Thủ đô Tezeba.”
Ngay khi cuộc gọi được kết nối, bánh răng bên trong bắt đầu chuyển động, sau một tiếng bíp, một màn hình trong suốt hiện ra phía trên thiết bị.
“Đây là Cơ quan An ninh Điều tra Tezeba. Anh cần gì?” Người đàn ông xuất hiện trên màn hình đáp lại một cách khô khan, thậm chí không thèm liếc nhìn về phía Kyle Leonard.
“Paul, gửi toàn bộ hồ sơ của tiểu thư Eleonora Asil cho tôi. Địa điểm tiếp nhận là đây, Quận 10 Sorrent.”
“Ơ, sếp?”
Khuôn mặt người đàn ông lập tức tái mét khi nhận ra giọng nói.
“Tôi muốn toàn bộ tư liệu quá khứ của tiểu thư Eleonora, hồ sơ chi tiết, cùng nhật ký các vụ án đứng tên cô ấy. Ngay lập tức.”
“Rõ! Tôi gửi ngay!”
Người đàn ông tên Paul hiểu rõ Kyle Leonard không phải kiểu cấp trên kiên nhẫn nhắc lại mệnh lệnh ba lần, lập tức đáp lời, tay giơ lên chào theo nghi thức.
Sau khi ra lệnh xong, Kyle tắt cổng video. Chưa đầy một phút sau, những chiếc máy in trong văn phòng đã bắt đầu nhả ra hàng loạt tài liệu theo yêu cầu của anh.
Anh đặt xấp giấy dày gần một tấc lên bàn và nhanh chóng lật giở từng trang.
Eleonora Asil.
Kyle Leonard đã bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn kể từ khoảnh khắc anh chạm mặt nữ phù thủy của Sorrent.
Trái ngược với sự căm ghét và khinh miệt dành cho Eleonora Asil, Kyle Leonard gần như chẳng biết gì về cô ngoài những “thông số cá nhân”, bao gồm tính cách, cách nói chuyện, ánh mắt, cho đến cả những cử động rất nhỏ của bàn tay, dáng đi, độ dài sải bước, thậm chí là độ dày của mái tóc và hướng xoáy của dấu vân tay.
Việc anh nắm rõ những điều này cũng là lẽ đương nhiên, bởi vì suốt năm năm qua anh đã được phân công làm điều tra viên đặc biệt theo dõi Eleonora Asil.
Thế nhưng khi anh gặp lại nữ phù thủy lẩn trốn suốt hai năm ấy, cô đã khác trước rất nhiều. Chắc hẳn đã có điều gì đó thay đổi, Kyle Leonard nghĩ vậy, dù những thay đổi ấy thoạt nhìn chỉ là những chuyện vụn vặt.
Chẳng hạn như một người phụ nữ mà anh luôn cho là sạch sẽ hoàn hảo nay lại có căn nhà bừa bộn không ra hình dạng.
Ánh nhìn tinh quái trong mắt cô đã biến mất, sự gan dạ cũng không còn. Cô gầy đi trông thấy, khô khốc như củi mục.
Thế nhưng, khi anh vô tình nắm lấy cánh tay của phù thủy, một cảm giác quen thuộc lại dâng lên trong lòng.
Eleonora đã trốn tránh cuộc truy đuổi của Kyle Leonard không biết bao nhiêu lần, và chưa có lần nào anh không bị nữ phù thủy xảo quyệt ấy đánh cho một trận.
Vì thế, Kyle Leonard cảm thấy vô cùng kỳ lạ khi anh xuất hiện trước cửa nhà cô lúc tờ mờ sáng, mà thứ đầu tiên anh nhận được lại không phải là một đòn tấn công.
Mãi cho đến khi anh định dùng vũ lực áp giải cô đi điều tra.
“Xem ra người phụ nữ đáng nguyền rủa này cuối cùng cũng biết điều rồi.” Anh nghĩ.
Nhưng chừng đó vẫn không đủ để dập tắt hàng loạt câu hỏi cứ quấy nhiễu anh.
Vài ngày trước, trong lúc thẩm vấn Eleonora Asil, anh đã nhắc đến “tiểu thư Eleonora Asil với mười lăm tiền án trước đó”, và phản ứng của cô khi ấy rõ ràng là bị sốc.
Vì sao cô lại kinh ngạc đến vậy? Kyle trầm ngâm.
Tận mười lăm lần cô bị chính tay anh tống vào ngục. Chẳng lẽ cô đã quên rồi sao?
Kyle Leonard dừng tay, không lật tiếp xấp hồ sơ nữa, ánh mắt dữ dội dán chặt vào tờ giấy đang cầm.
Đó là danh sách những kẻ đồng phạm của Eleonora Asil trong vụ án thứ hai, thứ bảy, thứ tám và thứ mười hai.
Adrian Rossinell.
“Gần đây cô có liên lạc với Adrian Rossinell không?”
“Hả, ai cơ?”
“Adrian Rossinell.”
“Là ai vậy?”
Ký ức của Kyle Leonard lập tức quay ngược về buổi thẩm vấn đó.
Khi anh đọc lên cái tên Adrian Rossinell, biểu hiện của nữ phù thủy hoàn toàn chỉ có sự ngơ ngác.
Chính khoảnh khắc ấy, cảm giác bất thường đạt đến đỉnh điểm, và những nghi ngờ trong anh càng thêm sâu sắc. Với anh mà nói thì phản ứng đó tuyệt đối không thể hợp lý được, bởi vì Adrian Rossinell, vị Bộ trưởng Bô Ma pháp trẻ tuổi nhất của Laurent từng là người tình cũ của Eleonora Asil.