Hai năm trước, Adrian và Eleonora đã có một trận cãi vã dữ dội ngay trước cổng pháo đài Laurent, đến nay vẫn còn được nhắc lại. Vì vậy, không ai nghi ngờ việc nữ phù thủy tai tiếng kia thực sự đã bỏ ra khỏi thủ đô; chia tay người yêu gắn bó bốn năm thì phản ứng như vậy cũng hoàn toàn hợp lý.
Do đó, Eleonora không thể giả vờ như mình không hề biết đến sự tồn tại của Adrian Rossinell.
Kyle Leonard bắt đầu kiểm tra lại các bản ghi lời khai anh đã gửi từ Tezeba. Đó là những bản ghi được lưu lại khi chính anh trực tiếp thẩm vấn Eleonora Asil.
“Chỉ là một cái bẫy chuột thôi. Bẫy để bắt chuột. Thật sự quá bất công.”
“Đã có hàng chục nạn nhân bị cái bẫy chuột này cắt đứt cổ chân, vậy mà cô vẫn trơ trẽn bịa ra lời nói dối như vậy. Nếu muốn được thả sớm, tốt nhất cô nên thành thật, thưa quý cô. Cô đã yểm loại ma thuật gì lên thứ này mà khiến nó điên cuồng chém đứt cổ chân người khác như thế?”
“Thưa trưởng điều tra viên, tôi thật sự không biết gì cả. Tôi đã làm nó đúng quy trình rồi, nếu anh muốn phá hủy thì tôi xin nhường vinh dự đó cho anh. Cuộc nói chuyện nhàm chán này đã kéo dài bao nhiêu tiếng rồi? Trong cái nơi chật hẹp này!”
Kyle Leonard nhớ lại người phụ nữ táo bạo trong phòng ghi âm, ánh mắt rực cháy dữ dội như sư tử. Biểu cảm đó hoàn toàn khác với người phụ nữ đang sống trong căn nhà gỗ bừa bộn hiện tại.
Kyle tiếp tục tỉ mỉ xem xét từng bản ghi, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Cuộc điều tra đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Kyle Leonard đặt mạnh cây bút xuống bàn. Sau khi cân nhắc vô số khả năng và tổng hợp toàn bộ các sự kiện đã có, anh rút ra một kết luận.
Ngay từ đầu, cuộc điều tra đã đi sai hướng.
“Đúng là ngu ngốc…”
Kyle Leonard đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác đồng phục đang vắt trên bàn rồi ném về phía người đàn ông đang run vì lạnh ở góc phòng. “Nếu anh còn dám gật gù trong giờ làm việc thêm một lần nữa thì chuẩn bị tinh thần tháo phù hiệu đi là vừa, trưởng ban ạ.”
“Rõ, thưa ngài!”
Không chần chừ thêm, anh lập tức rời khỏi văn phòng, bước chân nhanh gọn không hề do dự. Điểm đến không nơi nào khác mà chính là ngôi nhà của Eleonora Asil.
…
“Bé con, nhóc ở đâu rồi?!”
Âm thanh kỳ lạ vang lên trong nhà bỗng biến mất, khiến Park Noah phải lục soát lại toàn bộ căn nhà thêm một lần nữa. May mắn thay, chỉ vài phút sau, một tiếng sột soạt khe khẽ lại vang lên. Park Noah đưa tay lên sau tai để xác định nguồn phát ra âm thanh.
“Nhóc ở đâu vậy, bé con?”
Cánh cửa kho mà lúc nãy cô chỉ lướt qua giờ đang hé mở một nửa.
Đừng nói là trộm nhé.
Park Noah đứng trước cửa, nhẹ nhàng đặt tay lên nắm đấm rồi nhìn vào bên trong. Bên trong là đủ thứ đồ linh tinh chất đống như núi.
Cô cẩn trọng bước vào phòng kho, chậm rãi tiến lại gần đống đồ lặt vặt cao gần gấp đôi chiều cao của mình. Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ bên dưới đống đồ.
“….?”
Park Noah chăm chú nhìn ngọn “núi” đồ đạc ấy rồi bất giác hít vào một hơi.
“Nhóc con…!”
Một chiếc đuôi nhỏ thò ra khỏi đống đồ, đuôi hình mũi tên, phủ lớp vảy đen nhẵn bóng.
Rồng. Là rồng.
Một con rồng nhỏ, kích cỡ vừa vặn để ôm trọn trong vòng tay cô.
Ngay lập tức, Park Noah nhận ra chiếc đuôi đó thuộc về đứa trẻ mà cô đang tìm.
Con rồng mở miệng khi nhìn thấy cô. Đôi đồng tử dài khẽ rung lên, nó dè dặt bò ra khỏi đống đồ lộn xộn.
“Nếu tôi gọi thì nhóc phải trả lời chứ!”
Nó đứng thẳng chân, duỗi tay ra, vỗ cánh, rồi vung đôi tay phủ vảy trơn láng quàng quanh cổ Park Noah và ôm chặt lấy cô.
“Tôi đã gọi rồi! Sao nhóc không đáp lại?”
Tim cô vẫn đập loạn nhịp. Quá mức lo lắng khiến cô bùng lên tức giận.
“Tôi lo chết đi được! Còn tưởng có ai đó mang nhóc đi rồi cơ! Dạo này nhóc cứ giận dỗi suốt làm tôi lo lắng không yên, giờ còn khiến tim tôi rớt xuống như thế này đây!”
Ôm chặt con rồng nhỏ trong vòng tay, Park Noah cuối cùng cũng cảm nhận được sự nhẹ nhõm tột cùng khi bé con lại trở về bên cô.