Tôi Có Nuôi Một Bé Rồng Đen

Chương 20: Chapter 20: Nhóc con, nhóc đâu rồi?

Trước Sau

break

Khi Park Noah trở về nhà, hai tay xách đầy túi đồ tạp hóa, căn nhà lại yên ắng một cách lạ thường. Thông thường, mỗi khi cô mở cửa sẽ có một đứa trẻ chạy ào tới với nụ cười rạng rỡ.

Hôm nay không có ai ra đón, điều đó khiến cô thấy khó chịu. 

Không, mới chỉ mười ngày thôi mà Noah, sao mày có thể thay đổi nhanh như vậy chứ!

Nhưng rốt cuộc đứa trẻ đã đi đâu?

Noah vội vàng đặt đống đồ xuống bàn rồi bắt đầu lục soát khắp nhà. Trước khi rời đi, cậu bé vẫn đang ngủ trưa trong nôi, thế nhưng lúc này chiếc nôi lại trống không.

“Nhóc ở đâu vậy, bé con?”

Cô vừa gọi vừa nhìn quanh phòng khách và cả kho chứa dưới tầng hầm. Chỉ đến lúc đó, cô mới nhận ra rằng cậu bé vẫn chưa có tên. Suốt mười lăm ngày qua, Park Noah chỉ gọi cậu là “nhóc”: “bé con”, hay “thằng nhóc”.

“Mình thật vô tâm, mình…” Nếu biết sẽ có ngày thế này, mình đã đặt cho nó một cái tên đàng hoàng kèm theo cả đống biệt danh rồi.

Park Noah hít sâu một hơi, leo lên cầu thang xoắn dẫn về phòng mình, hy vọng đứa trẻ sẽ bất ngờ nhảy ra trêu cô. Nhưng cậu bé cũng không ở đó. Sự lo lắng dần bao trùm lấy cô.

Nhóc ra ngoài rồi sao?

Chẳng mấy chốc, Park Noah bắt đầu lục tung từng căn phòng, cố gắng kìm nén cảm giác bất an và hoảng loạn đang dâng lên. Chỉ chưa đầy mười phút, căn phòng của điều tra viên đã bị xới tung như thể vừa có một cơn bão quét qua. Thế nhưng, vẫn không thấy bóng dáng đứa trẻ đâu.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng cô. Đứa trẻ chưa từng tự ý rời khỏi căn nhà này. Hơn nữa, Park Noah chắc chắn mình đã khóa cửa trước khi đi.

“Bé con!” 

Phù thủy gọi lớn, rồi lại vội vàng chạy xuống tầng dưới. Cô nhìn dưới ghế sofa. Cô mở tất cả các tủ trong bếp, nhưng vẫn không có dấu vết nào của cậu bé. Nhịp tim cô đập dồn dập hơn theo từng phút tìm kiếm.

Có phải đã bị bắt cóc rồi không? Hay bọn chúng bắt cóc nó vì biết nó là rồng? Nó còn chưa có đủ sức để tự bảo vệ mình, vì vẫn chưa thể khắc ấn!

“…Không, bình tĩnh lại đi, Noah.” 

Cô kịp thời ngăn dòng suy nghĩ đang mất kiểm soát và cố gắng suy luận một cách lý trí.

Nghĩ kỹ lại thì chẳng phải thằng bé từng phun ra lửa sao? 

Nếu có ai đó ngoài cô và Kyle Leonard tiếp cận nó, chắc chắn nó sẽ không ngoan ngoãn đứng yên. Đó là rồng, thứ vốn chẳng quan tâm đến sinh mạng con người, nên rất có thể nó đã tấn công kẻ đó…

“Chuyện đó lại càng rắc rối hơn!” 

Park Noah trở nên bực bội. Cô siết chặt nắm tay đến mức móng tay cắm sâu vào da. 

Thở ra một hơi thật dài, cô quyết định ra ngoài xem thử, biết đâu cậu bé chỉ ra ngoài một lát vì cảm thấy ngột ngạt.

Nếu không tìm được nhóc rồng thì cô chỉ còn cách nhờ Kyle Leonard giúp đỡ. Ít nhất thì cô cũng chỉ có thể làm đến vậy thôi!







 

Nhưng sau khi đi vòng quanh căn nhà gỗ hai, ba lượt, cô vẫn không tìm thấy rồng con.

“Ư… Nhóc đi đâu rồi?” 

Cơ thể yếu ớt của cô, vốn đã không chạy suốt cả một năm, gần như sắp sụp xuống. Cô quay về nhà định nghỉ một lát thì một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. 

Nhóc con rời đi vì nghĩ rằng cô sẽ không khắc ấn với nó sao?

Đột nhiên, một ký ức hiện lên trước mắt cô. 

“Trong thời gian ở bên tôi, nhóc cứ quan sát tôi thật kỹ rồi mới đưa ra quyết định xem tôi có thật sự là một con người xứng đáng để nhóc chọn làm chủ nhân không?”

Park Noah nhớ lại những lời mình đã nói với đứa trẻ vài ngày trước, từng câu từng chữ vang vọng trong đầu. Lòng cô tràn ngập hối hận. Cô cắn môi một lúc rồi bật lên. 

“Nhưng dù vậy thì…!”

Nhóc có thể rời đi nhưng ít nhất cũng phải nói với tôi chứ! 

Dẫu vậy, vẫn không thể loại trừ khả năng bị bắt cóc nên cô nhất định phải báo cáo chuyện này.

Park Noah chuẩn bị rời khỏi nhà, mặc bộ quần áo rộng thùng thình rồi nhét vài đồng xu vào túi.

“…?”

Một âm thanh kỳ lạ bất chợt vang lên từ bên trong căn nhà.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc