“Xin cô hãy kể chi tiết những việc cô đã làm trong khoảng từ ngày 10 đến ngày 17 tháng Tư. Thưa quý cô, tốt nhất là cô nên ngừng ăn lại. Cô ăn mấy thứ linh tinh đó còn nhiều hơn cả một bữa ăn đàng hoàng.”
“Ý anh là linh tinh chỗ nào? Đây là bánh quy bơ thủ công, phiên bản giới hạn, được bán tại tiệm Queen of Cookies nổi tiếng nhất thành phố đấy.”
“Quý cô không thể chỉ ăn bánh quy bơ mà không ăn bữa chính. Cô không nghĩ rằng nếu ăn no bây giờ thì tối sẽ lại không ăn nổi sao?”
“Vâng…”
Park Noah lẩm bẩm, liếc nhìn khắp căn phòng trong lúc Kyle Leonard tiếp tục trách mắng cô.
Tối qua, Park Noah ôm đứa trẻ trong lòng rồi ngủ thiếp đi, nhưng khi tỉnh dậy vào sáng sớm, cô phát hiện đứa trẻ đã biến mất. Cô lập tức chạy xuống phòng khách và chứng kiến một cảnh tượng khiến tim mình như vỡ vụn: thằng bé đang ngủ say trên ghế sofa. Rõ ràng là nó không thể tự trèo vào cũi được.
“…Thưa quý cô, cô sao vậy?”
“Hả? À, không có gì. Chúng ta đang nói đến đâu rồi?”
“Chúng ta còn chưa bắt đầu gì cả. Cô cứ liên tục bị xao nhãng, nhưng đã đến lúc thẩm vấn rồi. Xin hãy thành thật.” Người đàn ông đối diện trả lời không hề có chút cảm thông nào. Park Noah rụt rè gật đầu.
Kyle Leonard, viên điều tra kiêm quản gia cuối cùng cũng cho rằng Park Noah đã hồi phục đủ để trả lời câu hỏi, vì vậy ngay sau khi cô ăn xong bữa sáng, anh liền cho cô ngồi xuống và bắt đầu thẩm vấn.
“Vậy là cô đã xuống trung tâm thành phố vào tuần trước thứ Hai đúng không?”
“Vâng, tôi nghe nói bộ đồ ngủ phiên bản giới hạn được bán với giá khá rẻ.”
“Tên cửa hàng là gì?”
“Frill Happy Night’s Wardrobe.”
Kyle Leonard sững người nhìn cô khi cô trả lời đầy tự tin như vậy. Anh lẩm bẩm, gương mặt có phần lúng túng: “Frill Happy Night…”
Đúng lúc như để cứu Kyle Leonard khỏi sự ngượng ngập, ấm nước sôi lên ùng ục.
Kyle lập tức đứng dậy, vội vàng đi vào bếp, thở phào nhẹ nhõm. Anh rót hai cốc ca cao, một cho nữ phù thủy, một cho nhóc rồng. Hương chocolate ngọt ngào lan tỏa khắp căn nhà.
Kyle quay lại với hai cốc ca cao trên tay, đưa một cốc cho Park Noah.
“Uống cái này đi. Đừng nhét đầy bụng bằng mấy thứ không tốt cho sức khỏe.”
Sau đó anh quay sang đứa trẻ đang ngồi co ro trên ghế sofa đưa cho nó cốc còn lại.
Thằng bé đã tỉnh dậy từ lâu, đang lật giở từng trang của cuốn sách ảnh mà Kyle Leonard mua hôm qua.
Hàng chục câu hỏi chiếm trọn tâm trí nữ phù thủy.
Cô liên tục hỏi thằng bé có chuyện gì, nhưng nó vẫn im lặng từ đầu đến cuối. Có lẽ nó cảm thấy áy náy vì đã hút ma lực của cô nhưng Park Noah không tin đó là lý do duy nhất.
Kyle Leonard quay lại ngồi đối diện Park Noah để tiếp tục cuộc thẩm vấn.
“Bắt đầu lại nhé. Vậy thì vào tuần trước thứ Tư, cô đã ở đâu và làm gì?”
“Chuyện này thật kỳ lạ…”
“Thưa quý cô!”
Cuối cùng, Kyle Leonard cũng nổi giận vì sự thiếu hợp tác của cô. Trái lại, Park Noah vẫn chìm sâu trong suy nghĩ.
Khắc ấn rồng.
Việc khắc ấn với một con rồng hoàn toàn khác với việc chỉ ở bên chăm sóc một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Một khi đã khắc ấn thì sẽ không thể làm ngơ. Hai bên buộc phải ở bên nhau suốt đời. Vì vậy, vấn đề không đơn thuần là thả con rồng đi vì nó đã có chủ định sẵn mà là liệu Park Noah có đủ khả năng gánh vác tương lai và những hệ quả kéo theo hay không.
Ngược lại Lenia là nữ chính, sẽ hiểu rõ những hậu quả sẽ xảy ra một khi cô ấy khắc ấn với rồng. Hơn nữa, cô ấy còn có sự hậu thuẫn của những người đàn ông mạnh nhất đất nước, trong đó có cả Kyle Leonard.
Cuối cùng thì họ cũng buộc phải nói lời chia tay với gia đình và những người thân yêu. Kể từ đó, nữ chính đã sống ra sao vẫn là một bí ẩn, nhưng với tính cách được thiết kế để chịu đựng mọi hoàn cảnh thì cô ấy hẳn đã thích nghi rất tốt.
Ngẫm lại cuộc đời của Lenia trong cốt truyện gốc, cuộc sống bên cạnh con rồng sẽ không thể nào yên bình như hiện tại. Và Park Noah bắt đầu tự hỏi liệu bản thân có sẵn sàng gánh vác trách nhiệm cho bước ngoặt ngoài dự liệu này hay không.
Ngay cả việc nhận nuôi một con thú cưng cũng đòi hỏi sự quyết tâm cực lớn và mang theo không ít áp lực, huống chi là nhận nuôi một đứa trẻ rồng.
Thế nhưng dù khao khát một cuộc sống không hỗn loạn, Park Noah vẫn không đành lòng nhìn đứa trẻ ngày càng yếu đi. Bắt đầu từ hôm qua, dường như nó đã không hấp thụ đủ ma lực của cô và ngừng phát triển. Park Noah ước lượng chiều cao của nó bằng mắt thường và phát hiện ra rằng nó vẫn y nguyên như ba ngày trước.
“Gần đây cô có tiếp xúc với Adrian Rossinell không?”
Park Noah mải chìm trong suy nghĩ đến mức gần như không hiểu Kyle đang hỏi gì.
“Hả, ai cơ?”
“Adrian Rossinell.” Kyle cau mày nhìn cô, nhăn trán rồi lặp lại.
“Ai vậy?”
“…Không, xem ra cô không biết thật.”
Sự bực bội của anh nhanh chóng tan biến. Sau đó, anh cụp cuốn sổ tay lại, xoa xoa trán, trông có vẻ mệt mỏi.
“Tôi nghĩ hôm nay cô rất mất tập trung. Tạm dừng ở đây đi. Chúng ta ra chợ mua đồ. Hôm nay tôi phải về sớm vì có việc ở chi nhánh Sorrent.”
“Vâng…”
“Hết đồ ăn rồi, mua bổ sung thôi. Tôi đã liệt kê những thứ cần mua ở đây.”
“Vâng…”
Kyle Leonard dường như không hề nghi ngờ nữ phù thủy. Cuối cùng, anh vẫn theo Park Noah ra chợ, và sau khi mua sắm xong, anh giao hết đồ cho cô rồi nói: “Đến giờ tôi phải đi làm rồi.”