Tôi Có Nuôi Một Bé Rồng Đen

Chương 18: Chapter 18: Rồng con u sầu

Trước Sau

break

Hôm nay, đứa trẻ trông hơi khác thường. Trong tay cậu bé là một ly sữa yêu thích, vậy mà không hiểu sao trông nó lại chẳng vui vẻ chút nào. Park Noah nghiêng người lại gần hơn, nhìn thấy vệt nước mắt còn vương trên má cậu bé. 

Cô ngạc nhiên đặt miếng bánh mì nướng xuống rồi hỏi: “Nhóc khóc rồi à, bé con?”

“Con không có khóc!”
“Không khóc gì chứ? Mắt đỏ lên kìa!” 

Park Noah dang tay định ôm cậu bé tóc xoăn, nhưng đứa trẻ chỉ lắc đầu. 

Lạ thật. Cô nghĩ. 

Từ trước đến nay, nó chưa từng tránh né cô như vậy.


“Lại đây nào.” Noah thử lần nữa, đưa tay ra ra hiệu muốn ôm.

Đứa trẻ im lặng, cúi đầu tránh ánh nhìn của cô phù thủy. Nhưng lần này cậu bé chậm rãi bước một bước về phía cô.

 Nghĩ lại thì cho đến tận hôm kia nó vẫn dính lấy mình cả ngày, còn hôm qua thì thời gian ở bên mình đã ít đi rồi.

“Nhóc chẳng lớn lên bao nhiêu nữa cả. Là vì thiếu mana sao?”
 

 Đứa trẻ khẽ lẩm bẩm một tiếng “không”, vẫn nhất quyết không nhìn thẳng vào cô.

“Nhóc nói gì thế, nhìn là biết ngay mà. Đừng giả vờ với tôi, lại đây ôm nào.” 

Cuối cùng cậu bé cũng rúc vào vòng tay của nữ phù thủy. 

Park Noah đặt đứa trẻ ngồi lên đùi mình rồi tiếp tục bữa sáng. 

Đúng lúc đó, Kyle Leonard quay lại nhà bếp, trên người đeo tạp dề, tay cầm cây chổi lông.

“Đặt đứa trẻ xuống.” 

Park Noah làm ngơ anh ta, quay sang nói với đứa trẻ: “Tôi sẽ ôm nhóc mười phút thôi.”

Nhìn đứa trẻ tội nghiệp lần nào cũng buồn bã mỗi khi bị tách khỏi cô, tim Noah lại nhói lên. 

Mấy ngày nay, cô ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi cũng nhiều nên đã hồi phục được chút sức lực, cô tin rằng dù có bị hút mana mười phút thì cũng sẽ không ngất xỉu như con búp bê rách nữa.

Thế nhưng Kyle Leonard thì lạnh lùng hơn bao giờ hết.
 

 “Tối qua tôi đã đưa thằng bé sang phòng tôi để tránh cho mana của cô bị hút sạch. Vậy mà bây giờ cô còn muốn để mana bị rút đi mười phút nữa sao?”

Ai bảo anh làm vậy chứ?

“Một kẻ máu lạnh, không bao giờ rơi nước mắt.” Park Noah lẩm bẩm rất khẽ.


“Cô nói gì cơ?”


“Kìa, có vết bẩn ở cửa sổ bên trái.”

Trong chớp mắt, Kyle quay phắt đầu lại, rà soát khung cửa sổ xem có dơ bẩn gì không. Cùng lúc đó, Park Noah ôm lấy đứa trẻ rồi nhanh chóng trốn vào phòng mình. Nhưng còn chưa kịp khóa cửa thì Kyle đã kịp chen một chân vào.

“Đến giờ đi dạo rồi.”








 

Trong thời gian ở lại, Kyle Leonard đã sắp xếp cho Park Noah một lịch sinh hoạt nhằm giúp cô nhanh chóng hồi phục mana. 

Sau bữa sáng, hoạt động tiếp theo chính là đi dạo buổi sáng.


Noah phịch người xuống giường, lăn sang bên cạnh đứa trẻ rồi viện cớ một cách qua loa. 

“Tôi mắc bệnh mãn tính, có thể sẽ ngất xỉu nếu phơi nắng đấy, thưa ngài.”


“Đừng nói nhảm. Đi theo tôi ngay.” 

Kyle Leonard định nắm lấy tay cô nhưng lại dừng lại. 

Noah ngước nhìn anh với ánh mắt tò mò, khẽ nhướn mày. Đột nhiên, anh nắm lấy cổ tay cô rồi cau mày.


“Đây là cổ tay hay là cành cây sắp chết vậy?” Anh lẩm bẩm, trông có vẻ không thoải mái. 

“…Cô chắc đã sụt ít nhất năm ký so với hai năm trước.”


“Anh biết cân nặng của tôi sao?”


“Không có gì về cô là tôi không biết. Tôi biết tuổi của cô, ngày sinh, chiều cao, cân nặng, nhóm máu, cung hoàng đạo, dấu vân tay, độ dài sải bước.”

Được rồi, rợn người thật đấy.

 Anh là kẻ biến thái thích theo dõi hay gì vậy?

Khi Park Noah nhìn anh với vẻ sững sờ, Kyle Leonard lại tỏ ra khó hiểu. 

“Tôi không hiểu vì sao cô lại giả vờ ngạc nhiên. Nếu cộng hết khoảng thời gian cô từng ở riêng với tôi trong không gian kín thì cũng phải ít nhất một tháng. Cô quên rồi sao, phu nhân Eleonora Asil với mười lăm tiền án?”


Người ta hẳn sẽ nghĩ rằng trong tình huống này, giữa hai kẻ thù không đội trời chung có thể nảy sinh chút lãng mạn nào đó, nếu như Kyle Leonard không thốt ra câu “Phu nhân Eleonora Asil với mười lăm tiền án”.


“Hay là nhiều hơn nhỉ? Không, đúng rồi, là mười lăm.”

Noah im lặng khiến Kyle càng thêm bối rối. 

Anh nhìn cô một cách kỳ lạ rồi đột nhiên cau mày.


Còn điều gì anh không thích nữa? Bản thân sự tồn tại của cô sao? Hai năm qua cô sống chẳng khác gì gián, mục tiêu chỉ là sống lâu và yên ổn thôi mà, nhưng xem ra cũng không dễ dàng chút nào.

Sau một khoảng im lặng, Park Noah cuối cùng cũng gật đầu. 

“Tôi sẽ đi dạo. Nhưng tôi sẽ mang theo đứa trẻ.”


“Đứa trẻ…”


“Thôi nào, phiền thật đấy. Cứ đi cùng tôi là được.” 

Noah gọi đứa trẻ đang thò đầu ra sau chân Kyle. Trên mặt cậu bé vẫn còn vẻ buồn bã.

“Con… con không sao, nhưng…”


“Hả?”


“Con sẽ ở nhà thôi….”

Sao trông nó sầu đời thế này?

Hành vi kỳ lạ của cậu bé không dừng lại ở đó. Thực tế, đến tối thì còn trở nên nghiêm trọng hơn.


Khi đã hơn mười giờ đêm, Park Noah chờ Kyle ngủ say rồi lén bế đứa trẻ từ chiếc cũi trong phòng khách sang phòng mình.
 

 “Không.”

Nhưng đứa trẻ từ chối.


“Con có thể ngủ một mình mà không cần Noah.”


“Cái gì?” 

Mắt cô mở to trước lời nói bất ngờ ấy. 

Cậu bé ngước nhìn cô với vẻ mặt kiên quyết, ánh mắt nghiêm túc lạ thường. Noah hỏi lại, không chắc mình có nghe nhầm hay không. 

“Nhóc không ngủ với tôi nữa sao?”


“Con không phải là em bé nữa. Đã mười lăm ngày kể từ khi con nở ra từ trong trứng. Vậy nên con có thể ngủ một mình.” 

Cậu bé nói rất dứt khoát, dồn hết sức mình vào từng chữ. Còn Park Noah thì chỉ có thể ngơ ngác gật đầu.


“À… ờ…”

Đứa trẻ quay sang bên, tránh ánh nhìn của cô.


Không thành công, Noah lê bước trở về phòng ngủ của mình, bả vai rũ xuống. Cánh cửa khép lại sau lưng cô. Căn phòng gọn gàng tối nay bỗng trở nên trống trải đến khó chịu.

Cứ như đứa con trai yêu quý của mình đột nhiên tuyên bố muốn tự lập vậy.

Cô bực bội cố xua đi cảm xúc kỳ lạ ấy. 

“Thôi kệ đi. Ngủ thôi.” 

Có lẽ nó không muốn ngủ với mình nữa. 

Noah chui vào chăn, trong lòng vẫn thấy không ổn. Gần một tiếng trôi qua, cô trằn trọc mãi không ngủ được. Cuối cùng, cô bật dậy.


Thấy chưa, một đứa trẻ mới sinh được mười lăm ngày thì làm sao ngủ ngon cho được!

Park Noah lén xuống tầng một rồi bế đứa trẻ quay lại. 

Cậu bé dụi mắt ngái ngủ, lẩm bẩm: “Con có thể ngủ một mình mà….”


“Nhưng tôi thì không thể ngủ một mình được. Lên giường thôi. Đi ngủ nào.”

Chỉ ba giây sau khi nằm xuống giường và ôm đứa trẻ trong tay, cô đã lập tức chìm vào giấc ngủ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc