Tôi Chỉ Muốn Kiến Thức Của Cậu

Chương 4

Trước Sau

break

Chó liếm thì không phải chưa từng thấy, nhưng liếm đến trình độ này đúng là hiếm như lông phượng sừng lân*.

(*Lông phượng sừng lân: Ý chỉ vật quý hiếm đến mức gần như không tồn tại trên đời.)

Hàn Thâm buộc phải hít sâu một hơi để kìm nén cảm giác buồn nôn, cúi đầu kéo ghế ra một cái.

Rầm! 

Nửa cái mông của người đang ngồi rớt luôn khỏi ghế.

“Tránh ra!” Giọng nói lạnh như ngày mưa âm u.

Chủ nhân cái mông bị dời đi quay đầu lại, vừa định hỏi: “Cái này là ngai vàng chắc? Ngồi tí cũng không cho à?”

Nhưng vừa nhìn thấy vẻ mặt của chủ nhân chỗ ngồi thì rõ ràng đang viết bốn chữ to tướng:

“Đúng là ngai vàng, cút đi cho ông.”

Hung dữ quá đi, huhuhu!

Đám người xung quanh khẽ nhắc nhở nhau rồi lần lượt tản ra.

Người bạn cùng bàn bị ép đến góc tường, giơ tay bám lấy khung cửa sổ, ngón tay thon dài, soạt một cái kéo rèm cửa sổ ra, làn gió mát nhẹ nhàng thổi tung mấy sợi tóc trên trán trắng trẻo khiến hắn khẽ nheo mắt lại.

Trần Thần quay đầu lại, mỉm cười dịu dàng:

“Chào mừng cậu.”

Rồi hắn phát hiện trên mặt Hàn Thâm rõ ràng cũng viết bốn chữ to:

“Tránh xa tôi ra.”

Hàn Thâm vung chân đá mạnh cái bàn học về phía sát cái bàn bên cạnh, sau đó kéo ghế ra rồi ngồi xuống.

Trong điện thoại, Hàn Lập Đông gửi tới hai tin nhắn WeChat mới.

[Giáo viên nói với ba là con nhuộm tóc, mặc đồ dị hợm, xỏ tai đeo nhẫn? Ba mới đi công tác có mấy ngày, mẹ con đã không quản được con rồi hả? Lập tức xử lý cho ba!]

[Ba biết con không vui vì phải chuyển đến trường mới, nhưng cũng hết cách rồi, con thông cảm cho khó khăn của ba một chút được không?]

Tốc độ cô giáo chủ nhiệm đi mách lẻo đúng là nhanh hơn cả thầy giáo hồi nãy lật tài liệu, nhanh hơn chừng mười Usain Bolt*.

(*Vận động viên điền kinh nổi tiếng, được mệnh danh người đàn ông chạy nhanh nhất thế giới.)

Hàn Thâm không thèm trả lời, nhét luôn điện thoại vào túi áo, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai đen xuống, gục người nằm xuống bàn.

Tiếng ồn ào bên tai không giống như trước kia nữa.

Trường học khác, lớp học khác, con người khác.

Thậm chí là thành phố khác, khí hậu khác, nhiệt độ khác.

Ngay cả khi ngủ cũng cảm thấy chân bàn ở đây thấp hơn chỗ cũ một chút.

Hàn Thâm vì đôi chân dài mà phải gập rất khó chịu, trong mơ cũng hơi cau mày lại, cho đến khi bị chuông vào học đánh thức. 

Một nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa đang đứng trên bục giảng phát bài kiểm tra, vừa phát vừa gọi tên, chạy lên chạy xuống liên tục. Bất chợt có tiếng ồn ào vang lên.

“Vãi thật, không hổ là anh Thần, 142 điểm? Đỉnh cao ngưỡng mộ, may mắn được thấy!”

“142 á? Đùa đấy à!”

Mọi người xung quanh túa lại như ong vỡ tổ, giành nhau kéo tờ bài kiểm tra mỏng tang trên không trung.

142 là điểm cao thật, nhưng trong lớp 1 khối tự nhiên của trường trung học trực thuộc, cần thiết phải tung hô như vậy không?

Trong đầu Hàn Thâm vẫn còn chút buồn ngủ dai dẳng, cậu vén tóc bạc trên trán lên, bài kiểm tra lướt nhẹ rơi xuống ngay trước mắt cậu.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương