Trên tờ đề thi có in đậm hai chữ to tướng: Ngữ văn.
Vậy thì… không sao rồi.
Giáo viên dạy ngữ văn - Diệp Oánh - đang đứng trên bục giảng nghiêm mặt nói:
“Bài kiểm tra tuần đầu tiên của học kỳ mới. Có người nghỉ hè hơn một tháng mà quên sạch kiến thức! Chữ võng trong câu Học nhi bất tư tắc võng* viết thế nào, em tưởng bôi đại vài nét là cô không nhìn ra à? Nói em đó, Hướng Hằng, còn cười gì nữa?”
(*Học nhi bất tư tắc võng: Học mà không nghĩ thì chỉ là học vẹt.)
Một nam sinh ngồi sát tường lập tức im thin thít.
Diệp Oánh cười lạnh, nói tiếp:
“Điểm thấp nhất là 106 điểm, cô không nêu tên đâu, người đó tự biết mình là ai. Đúng không, Lý Phỉ?”
Một nam sinh khác phát ra tiếng “A” đầy ấm ức như sắp khóc. Cả lớp phá lên cười.
“Đề này rất cơ bản, chẳng có gì khó, ngoại trừ phần phân tích thơ cổ và đọc hiểu ở cuối, nhưng lần này cũng có người viết được bài văn đạt điểm tuyệt đối, mọi người học tập bạn ấy cho tốt.”
Cả lớp lập tức nhìn về một phía.
Hàn Thâm đưa tay gãi đầu, cảm thấy ánh mắt đổ dồn tới liền thở ra một hơi, từ từ quay sang nhìn người bạn cùng bàn đang cúi đầu làm bài tập.
Nam sinh kia đặt một tờ đề khác dưới bài kiểm tra, rõ ràng chẳng quan tâm cô giáo đang nói gì. Hắn nghiêng người nhẹ, vẻ mặt lười biếng, ánh mắt uể oải, ngòi bút lướt trên giấy nháp, là đang lén làm bài môn khác.
Tôi… Đệch!
Trần Thần ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của cậu:
“Sao, cậu muốn xem à?”
Hàn Thâm: “…”
Không, tôi không muốn đâu!
Chưa kịp từ chối, bài kiểm tra đã bị đẩy qua đặt lên bàn. Một con số đỏ chót: 60 điểm.
Giấy sạch sẽ như thư pháp, rõ ràng là bài nghị luận, nhưng lại viết theo kiểu đối câu, gieo vần, khí thế hừng hực, ngôn từ bay bướm như thể thơ từ cổ đại.
Bất ngờ có tiếng rầm, mặt bàn bị đập mạnh. Nam sinh ngồi hàng trên tươi cười như đang quảng cáo thuốc dạo, gào lên:
“Khụ khụ khụ! Đồng chí, cậu may mắn lắm đấy!”
Hàn Thâm: “…?”
“Người đang ngồi bên cạnh cậu chính là Trần Thần, người được mệnh danh là vua văn biểu cảm của trường phụ, hiền giả áo trắng, kẻ du hành trong biển học hỗn độn, bài văn sống đạt điểm tuyệt đối!”
Hàn Thâm: “…!”
Gì chứ?
Một cục gôm bay theo đường parabol rơi thẳng vào miệng cái đứa đang gào.
Trần Thần gõ nhẹ nắp bút: “Im đi.”
Nam sinh tên Chương Minh khục khục, lập tức quay đi.
Hàn Thâm vẫn còn ngơ ngác, Trần Thần nghiêng đầu nhìn cậu vài giây rồi nhẹ nhàng nói:
“Đừng sợ, tôi rất lịch sự, thân thiện và dễ gần.”
“…”
Vãi thật chứ!