Thấy Hàn Thâm, ánh mắt cầu cứu liền biến thành hoang mang tột độ.
Tóc bạc, nhẫn, kiểu tóc sát mã đặc*?
(*Sát mã đặc: Một kiểu tóc nổi loạn, màu mè, thường thấy ở giới trẻ nổi loạn Trung Quốc khoảng đầu những năm 2000.)
Rồi lại nhìn đến khuôn mặt Hàn Thâm, ánh mắt bỗng bừng sáng.
Tôi có thể, tôi có thể, tôi có thể, tôi có thể!
“…”
Dù ánh mắt họ truyền tải thông tin và ám chỉ tâm lý cuồn cuộn thế nào, cả lớp vẫn im phăng phắc, không ai dám lên tiếng.
“Trần Thần!”
Giáo viên chủ nhiệm, cô Tần lại gào lên một tiếng.
“Có mặt có mặt, biết sai rồi.” Một giọng nam lười biếng vang lên.
Cậu con trai nằm ườn trên bục giảng, tư thế có phần cà lơ phất phơ, đôi mắt hoa đào như cười như không, gương mặt rất nổi bật, vừa nhìn đã thấy kiểu người rất dễ được yêu thích. Dưới đồng phục trắng là vóc dáng thẳng tắp, gầy gò, ngón tay đặt lên bục giảng thon dài trắng trẻo. Giờ thì hắn nói năng qua loa, vẻ mặt dửng dưng.
Hắn đã thấy hai người đứng ở cửa, giơ ngón tay thon dài gãi đầu, nói:
“Cô Tần…”
“Em nói xem em có nói được câu nào đàng hoàng không, quá đáng vừa vừa thôi, vô trách nhiệm!”
Hắn đang gãi tai định nói tiếp thì lại bị cô Tần quát đến nỗi nghẹn lời, dần dần nhíu mày, bất ngờ giơ tay ra sau lưng cô kéo lấy đuôi tóc buộc cao của cô xuống một cái:
“Cô Tần, cô Tần trẻ trung, đừng mắng nữa, ngoài cửa có người đấy. Gia sự không nên để lộ ra ngoài, chính cô nói vậy mà.”
Cô Tần lập tức câm nín, quay đầu nhìn ra cửa.
Hàn Thâm nghiến răng, đầu lưỡi liếm môi khô khốc đầy nhẫn nại, liếc mắt nhìn giáo vụ:
“Đây là bầu không khí học tập của lớp 1 sao?”
Giáo vụ, người vừa bị tát mặt mấy lần trong ngày hôm nay: “…”
Trong văn phòng, cô Tần giới thiệu với Hàn Thâm về lịch học và giáo viên các môn, rồi lấy từ ngăn kéo ra một sơ đồ chỗ ngồi.
“Em ngồi chỗ này này, bên cạnh một bạn nam tên là Trần Thần, chính là cái người nãy bị cô mắng trên bục giảng ấy, nhận ra không?”
Giờ thì cô đã nguôi giận.
Hàn Thâm xác nhận:
“Chính là người dùng 20 bài tập giả làm 63 bài ấy ạ?”
Cô Tần cũng không ngờ học sinh đứng nhất khối của trường lại để lại ấn tượng đầu tiên như vậy với người khác, bật cười:
“… Thật ra em ấy chỉ là không nghiêm túc thôi, người thì tốt lắm.”
“Ồ.”
Theo sơ đồ tìm chỗ ngồi.
Hàng ba từ dưới lên, cạnh cửa sổ, Hàn Thâm vừa đi đến đã ngẩng đầu lên.
Một đám đầu đen của mấy nam sinh tụm lại thành vòng tròn, đang không ngừng hướng vào tâm vòng xoáy mà gọi:
“Ba ruột ơi!”
“Ba ơi!”
“Anh trai ơi!”
Bậc vai vế loạn đến mức tổ tiên trong mồ cũng không yên.
Một lát sau, trong vòng tròn mới vang lên một giọng trầm khàn dịu dàng:
“Đừng làm phiền, dạo này cô Tần nhìn tôi là thấy ngứa mắt, bài tập vật lý phải nộp nghiêm túc.”
Rõ ràng, đây chính là người bạn cùng bàn “người thì tốt” của cô.
“Thôi đi, thầy Dư căn bản không thèm kiểm tra đâu, ngày nào chả ngồi trong văn phòng xem livestream game.”
Một nam sinh đang ngồi xổm bóp chân cho hắn nói.
Mấy thằng con trai thô lỗ còn lại thì thi nhau the thé ầm ĩ, dáng vẻ nũng nịu cầu xin chẳng khác gì thiên tiên lạc phàm trần.
“…”