Thời gian trôi qua, trong lòng Tề Tình bắt đầu nảy sinh oán hận. Bà hận tại sao con bé lại đầu thai vào nhà họ Phương, để rồi khiến chồng bà lạnh nhạt với mình.
Bà biết rõ chồng mình là người cực kỳ trọng sĩ diện. Ở bên ngoài, trừ khi bị người ta hỏi đến, bằng không ông chưa từng nhắc tới chuyện con gái lớn. Vừa hay lúc đó bà lại mang thai đứa thứ hai, rút kinh nghiệm lần trước, bà đã làm kiểm tra toàn diện, đứa trẻ rất khỏe mạnh.
Thế là bà nghĩ đến người cha chồng "thần thần quỷ quỷ" ở dưới quê. Bà lấy cớ công ty mới khởi nghiệp, bản thân lại đang mang thai đứa thứ hai không có thời gian chăm sóc con lớn, để đề nghị chồng đưa đứa trẻ về quê nuôi dưỡng.
Điều bà không nói ra là, thâm tâm bà luôn nghi ngờ đứa con đầu lòng này bị di truyền cái thói "đồng bóng" từ người cha chồng của mình.
Trong lúc im lặng, bên ngoài có tiếng động. Tim Tề Tình bỗng đập nhanh một nhịp. Người đã đến, bà hít một hơi thật sâu, đứng dậy đi ra cửa.
Giữa sân, Phương Thế Ninh từ trên xe bước xuống. Nhìn đôi lông mày có ba phần giống chồng mình, Tề Tình không rõ trong lòng là cảm giác gì. Cô mười chin tuổi, chiều cao vượt xa bà, ước chừng cũng phải trên 1m65.
Nhưng nhìn lại cách ăn mặc của con bé? Áo ba lỗ ôm sát màu đen, quần túi hộp đen, bốt Martin, mũ lưỡi trai cũng màu đen, mái tóc dài để xõa phía sau. Cả một cây đen ngòm thế này là sao, trông thật u ám.
Nhưng may mà cô mặc đồ không rách rưới. Tề Tình nghĩ lát nữa ăn cơm trưa xong phải đưa con bé đi sắm vài bộ đồ tử tế cho nó, tránh để người ta đàm tiếu.
Bà đâu biết rằng, trong lúc bà đang đánh giá Phương Thế Ninh thì Phương Thế Ninh cũng đang đánh giá bà. Một bộ sườn xám tinh tế, tóc búi thấp, gương mặt sắc sảo, nhìn là biết được bảo dưỡng rất tốt, hoàn toàn không giống người sắp bốn mươi. Nhưng gương mặt này khiến cô thấy không thoải mái. Từ nhỏ đến lớn, những người khiến cô thấy không thoải mái đều chẳng phải hạng người tốt lành gì.
Phương Thế Ninh thầm nghĩ, nếu có chị Khương Hảo ở đây thì tốt rồi, cô ấy chỉ cần nhìn một cái là biết bà mẹ này có tính nết thế nào.
Thực ra cô cũng có chút tò mò về nhà họ Phương. À không, nói đúng hơn là cô tò mò về cái gọi là "tình thân". Tình thân ấy mà, không phải là cô không có, chỉ là không đến từ cha mẹ hay anh chị em thôi. Vậy nên khi họ nói đến đón cô, cô liền đi theo xem thử rốt cuộc là chuyện gì.