Hiện tại, Phương Thị đang ở giai đoạn chuyển mình quan trọng, không thể để những chuyện nhỏ nhặt này làm hỏng việc lớn. Vì thế, kế hoạch đón người vốn định vào tháng sau đã phải đẩy lên sớm hơn do việc giải tỏa làng.
Tiệc sinh nhật ngày mai của nhị tiểu thư mời rất nhiều đối tác của Phương Thị. Sau khi biết tin, nhị tiểu thư đã lập tức từ trường chạy về nhà quậy phá một trận. Đám người làm bọn họ đến thở mạnh cũng không dám, sợ chọc giận chủ nhà.
Động tác của mấy người rất nhanh nhẹn. Phòng khách vừa dọn xong thì Phương Chiêu Minh cũng vừa về tới nhà.
Tề Tình đứng dậy ra cửa đón, tự tay đỡ lấy áo vest của chồng.
Phương Chiêu Minh đã bốn mươi lăm tuổi nhưng dáng người không hề phát tướng, nhìn qua cũng thấy thời trẻ chắc chắn là một mỹ nam.
Ông đảo mắt nhìn quanh một vòng, chau mày hỏi: "Vẫn chưa về à?"
Tề Tình buột miệng đáp: "Về lâu rồi, vẫn đang giận dỗi ở trong phòng..."
Nói được nửa chừng, bà mới sực nhận ra chồng mình không hỏi về cô con gái út. Bà đổi giọng ngay: "À, lúc nãy tài xế có gọi điện, bảo là lát nữa sẽ tới nơi."
"Tiểu Khổng có nói trạng thái hiện giờ của con bé thế nào không?"
Nhớ lại những gì Khổng Khánh kể với mình sau khi gặp con gái lớn, về những việc con bé làm và những lời nó nói, Tề Tình lại thở dài: "Trạng thái cũng ổn, chỉ là... chỉ là..."
Phương Chiêu Minh ngồi xuống sofa, đôi lông mày vừa định giãn ra lại nhíu chặt: "Chỉ là cái gì? Chẳng lẽ nó còn tấn công người khác?"
Tề Tình lắc đầu: "Cái đó thì không, chỉ là hành vi hơi kỳ quái, lời nói thì cứ phong long, lảm nhảm."
Phương Chiêu Minh gật đầu: "Kỳ quái hay không không quan trọng, miễn không tấn công người khác là được. Tôi nhớ lúc trước bác sĩ nói nó chỉ là khờ khạo bẩm sinh, tinh thần vốn không có vấn đề gì. Đợi nó về đến nhà, bà chịu khó dạy bảo quy tắc một chút."
Tề Tình gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Đối với đứa con gái lớn này, bà cũng không biết phải làm thế nào cho đúng. Năm đó khi bà mang thai, nhà họ Phương vẫn chưa phất lên như bây giờ. Bác sĩ nói là con trai, bà đã tràn đầy hy vọng chờ đợi nó chào đời, nhưng không ngờ sinh ra lại là con gái.
Nói không thất vọng là nói dối, bởi vì bà biết Phương Chiêu Minh ngoài miệng thì bảo con gái cũng được, nhưng lúc đó ông ấy thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn đứa trẻ lấy một cái.
Sau đó đứa trẻ được phát hiện là không bình thường, mỗi lần nhìn con, trong mắt Phương Chiêu Minh đều lộ rõ vẻ chán ghét. Đúng lúc đó công ty bắt đầu khởi sắc, ông rất ít khi về nhà.