Tổ Đội Huyền Học Của Tôi Toàn Người Kỳ Quái

Chương 4

Trước Sau

break

Trước đây nhìn lũ trẻ trong làng đều có cha có mẹ, cách họ chung sống đủ kiểu kỳ quái, cũng khá vui. Không nói đâu xa, ngay như Thời Dương nhà bên cạnh, mỗi dịp nghỉ hè về quê không quá hai ngày là bị cha mẹ cầm gậy đuổi đánh khắp làng, chạy không thoát thì chỉ còn cách nhảy xuống sông. Cuối cùng toàn phải đợi cô cầm lưới ra vớt người.

Nghĩ đến đây, đuôi lông mày Phương Thế Ninh khẽ nhếch. Chậc, làng Thành Môn mà không có cô thì đúng là không xong mà, hồi nhỏ cô đã phải dọn không biết bao nhiêu bãi chiến trường cho bọn họ, mà đứa nào đứa nấy đều lớn tuổi hơn cô cả.

Nhưng cũng chịu thôi, ai bảo cô là Người giữ làng của làng Thành Môn chứ. May mà nhiều năm trước họ đã lần lượt dọn đi hết rồi, nếu không cô chắc chắn lo không hết việc.

Tuy nhiên, lần này cô đến Kinh thành, tò mò về nhà họ Phương chỉ là một phần, cô còn có những việc khác quan trọng hơn.

Một tuần trước, khi cô đang ngủ ngon thì các lãnh đạo bên dưới đột ngột nhập mộng. Hai gương mặt một đen một trắng xuất hiện bất thình lình khiến cô theo phản xạ tự nhiên tặng mỗi ma một đấm, đánh cho bọn họ gào thét đòi đi tìm Phong Đô Đại Đế để báo cáo tai nạn lao động.

Sau khi tỉnh táo hẳn, cô cũng không thèm xin lỗi, trận đòn này bọn họ bị không hề oan. Một hồn một phách mà ông nội khó khăn lắm mới tụ lại được cho cô, suýt chút nữa bị bọn họ dọa cho tan mất rồi!

Sau đó họ nói với cô rằng, do tỉ lệ sinh giảm sút dân số ma ở Địa phủ đã bão hòa, linh khí dương gian mỏng manh, huyền học suy yếu, khối lượng công việc của Văn phòng thường trực Địa phủ tại dương gian ngày một tăng, nhân lực hoàn toàn không đủ. Họ đành tìm đến cô, muốn cô đứng ra tổ chức một nhóm người gia nhập Văn phòng để hỗ trợ quản lý trật tự âm dương.

Cô suy nghĩ một chút rồi đồng ý. Nhưng cô không hứa chắc chắn, vì cô không có quyền quyết định thay cho những người kia, chỉ nói là sẽ cố gắng thử xem sao.

Dòng suy nghĩ chợt bị cắt ngang. Bởi vì Tề Tình là người mở lời trước.

"Con bé này, sao không biết chào hỏi ai thế? Mẹ là mẹ của con, không biết ông nội đã dạy con những gì, không được vô lễ như vậy biết chưa?"

Dù giọng điệu bà có vẻ dịu dàng, nhưng khi nghe đến vế sau, động tác định mở miệng của Phương Thế Ninh khựng lại.

Trong đầu cô bắt đầu hồi tưởng lại các gia đình trong làng, đây là một kiểu tương tác mà cô chưa từng thấy nên có chút mới mẻ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc