[TN60] Nhà Củi Thông Đến Hiện Đại, Hai Anh Em Nhặt Rau Nuôi Sống Cả Nhà!

Chương 48: Nhặt rau và đi siêu thị

Trước Sau

break

Khách bên này vừa đi, vị khách muốn mua gà đã vội vã chạy tới, sợ gà đã tới tay lại bay mất. Tô Tiểu Tiểu và Tô Tiến đã rời khỏi cửa hàng sữa bột, đang đi nhặt rau. Sau khi cuộc sống dễ thở hơn, tiêu chuẩn nhặt rau của hai người chính là muốn ăn và thích ăn.

“Anh này, chỗ mình mùa đông làm gì có rau xanh tươi mà ăn? Bên này nhiều thật, chúng ta còn có thể tha hồ chọn món mình muốn. Anh xem cái này có phải lá rau diếp ngồng không? Nhiều quá, đầy một thùng lớn mà vẫn tươi ghê.”

Lá rau diếp ngồng ăn cũng khá ngon, bỏ thêm chút mỡ heo xào suông thì thơm nức mũi.

Hai người chọn những lá non nhất nhặt một túi, mang về nhà có thể xào được hai bữa.

“Lá rau diếp ngồng này tốt thật, tiếc là trời này không thể phơi rau khô, nếu không chúng ta mang hết về nhà.”

Thứ lá rau diếp ngồng này không để lâu được, một hai ngày là héo queo không ăn nổi. Đối với việc không thể vác hết về nhà, hai người vẫn rất tiếc nuối.

“Anh, nhìn ớt này xem, nghe nói loại ớt này cay lắm, chúng ta lựa mấy quả chưa hỏng nhé.”

Tô Tiểu Tiểu nhìn thấy không ít ớt chỉ thiên, vội vàng qua chọn lựa. Ớt hỏng không nhiều, cơ bản đều là quả tốt.

Nhặt được một nửa thì nhớ ra cái gì đó, cô bé lại chạy chậm về nhặt lá rau diếp ngồng:

“Anh, chúng ta nhặt thêm chút lá rau diếp ngồng này, muối dưa cùng với ớt cũng không tồi đâu.”

Thực sự là lá rau diếp ngồng này tươi quá, không nhặt cứ cảm thấy tiếc của, không kìm được lại nhặt thêm một chút.

“Được, dùng cái vại sành kia muối một mẻ, đủ cho chúng ta ăn thật lâu.”

Lá rau diếp ngồng và ớt cùng nhau băm nhỏ vụn, còn có thể cho thêm chút tỏi, bỏ nhiều muối một chút, xoa bóp cho ngấm đều. Muối khoảng một buổi, sau đó dùng sức vắt khô nước, phần lớn lượng muối cũng sẽ theo nước bị vắt đi, lúc ăn sẽ không quá mặn.

Toàn bộ đều cho vào trong vại, bịt kín khoảng mười ngày nửa tháng là có thể ăn. Nếu muối một hai tháng thì mùi vị càng đậm đà, vừa chua vừa cay, cực kỳ đưa cơm. Có thể cứ thế mà ăn, cũng có thể cho thêm chút dầu, bỏ chút thịt khô, thịt mỡ xào sơ qua. Dùng để ăn với cháo quả thực là tuyệt nhất trần đời.

“Em gái, lại nhặt được một túi quýt này, anh vừa ăn thử một quả không chua, chỉ là hơi bị khô.”

Chắc là do để thời gian quá dài, hơi nước đều mất hết, nhưng mà khá ngọt.

“Vậy còn gì phải nói nữa, cầm lấy thôi. Mùa đông chỗ chúng ta làm sao ăn được rau lá xanh và trái cây chứ? Đều là đồ tốt cả đấy.”

Tìm nửa ngày, tìm được nửa cái gùi khoai tây, một ít khoai lang, sau đó là một gùi lá rau diếp ngồng, một nắm ớt.

“Em, chúng ta còn muốn đi siêu thị dạo một vòng không?”

Tô Tiểu Tiểu gãi đầu:

“Em muốn đi, chúng ta đi xem một chút nhé.”

Trong tay có tiền mà không dạo siêu thị thì có thích hợp không? Tất nhiên là không thích hợp rồi, nhất định phải dạo, dạo tới bến luôn!

Hai người để rau nhặt được ở sạp thịt, chạy chậm đi siêu thị. Trong siêu thị hôm nay vẫn là cải thảo và bí đao giảm giá đặc biệt, tất cả đều 1 xu một cân, mỗi người giới hạn mua 5 cân. Có điều giờ này chắc chắn là đừng hòng cướp được. Hai cái quầy đã sớm bị cướp sạch sẽ, chỉ còn lại vài phiến lá cải nát.

“Anh, chúng ta đi tới chỗ lần trước mua mì tôm, xem còn loại mì tôm giá rẻ hay không thì mua thêm một ít, thật sự quá ngon. Bóc hai gói, bỏ thêm ít mì sợi nấu đầy một nồi lớn, thơm chết đi được.”

“Được, vậy chúng ta qua đó xem.”

Chưa tới nơi, từ đằng xa Tô Tiểu Tiểu đã nhìn thấy một thứ có chút quen mắt.

“Anh, anh xem cái này có giống sữa mạch nha không? Không ngờ trong siêu thị còn có loại đồ tốt này.”

Mắt Tô Tiểu Tiểu sáng như bóng đèn, mắt trái viết chữ “muốn”, mắt phải viết chữ “mua”.

“Để anh nhìn xem.”

Thật ra hai người căn bản nhìn không ra trò trống gì, lại chưa từng thấy qua sữa mạch nha bao giờ. Tô Tiến cũng chỉ nhận ra mỗi chữ “Mạch”.

Cuối cùng vẫn phải nhờ sự giúp đỡ của nhân viên bán hàng. Nhân viên bán hàng nói rõ ràng với bọn họ đây chính là sữa mạch nha, còn ba tháng nữa là hết hạn. Giá gốc 29 đồng 8, hiện tại giảm giá đặc biệt còn 19 đồng 8.

Hai người nhìn nhau, chuẩn bị lấy một hộp về nhà nếm thử mặn nhạt ra sao. Nghe nói về thứ này không ít nhưng đúng là chưa từng nếm qua, thuộc về loại hàng xa xỉ phẩm chỉ có thể nhìn từ xa mà không thể với tới. Thường xuyên nghe người khác nói, nhưng kỳ thực ngay cả mùi vị ra sao cũng chưa từng ngửi thấy.

Hí hửng bỏ vào giỏ mua sắm, hai người tiếp tục tìm mì tôm trên kệ hàng. Rất nhanh đã tìm thấy ở kệ hàng bên kia.

“Anh, chúng ta vẫn lấy vị lần trước à?”

“Lấy loại này đi, trong này bốn gói là hai khẩu vị, chúng ta nếm thử mùi vị khác nhau. Bánh mì có muốn lấy thêm một túi cho em không?”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc