[TN60] Nhà Củi Thông Đến Hiện Đại, Hai Anh Em Nhặt Rau Nuôi Sống Cả Nhà!

Chương 47: Bán gà và dự tính tương lai

Trước Sau

break

Gà tới tay rồi, Tô Tiểu Tiểu cũng sợ để ở nhà nuôi chết mất, định ăn cơm trưa xong là mang thẳng cho người ta luôn.

Chi hai nhà họ Tô hiện tại tính là năm nhân khẩu, tuy hai đứa kia còn nhỏ nhưng cũng là người, đợi ra xuân có thể nuôi ba con gà.

Đúng vậy, kiểu làm tròn này là tính lên, ví dụ 5 người được nuôi ba con gà thì 6 người vẫn chỉ được ba con. Đến lúc đó phải dựng cái chuồng gà, còn về thức ăn cho gà hoàn toàn có thể sang chợ rau bên kia nhặt lá rau thối người ta bỏ đi.

Nghĩ đến những ngày tháng tươi đẹp mỗi ngày một quả trứng gà, Tô Tiểu Tiểu sắp cười ra tiếng.

“Anh, trưa nay mình ăn gì? Chiều lại chạy một chuyến đưa đồ cho chị chủ và chú Trương nhé.”

“Trưa nay anh hấp ít cơm, dùng tóp mỡ xào dưa chua, ớt xào cải thảo.”

Tô Tiến sắp xếp lại rau dưa trong nhà, thật sự không nhiều lắm. Hai hôm nay đều không đi nhặt rau.

“Em gái, lát nữa mình mang hai cái giỏ sang nhặt ít rau về nhé.”

“Được ạ.”

Đều là món làm nhanh, cộng thêm thời gian nấu cơm cũng chỉ ba bốn mươi phút là được ăn. Ba người ngồi ăn cơm trên giường lò, Tô Tiểu Tiểu nhìn qua cửa sổ thấy bên ngoài hình như lại có tuyết rơi.

“Mùa đông năm nay dường như lạnh hơn mọi năm, đây còn chưa đến lúc lạnh nhất đâu.” Lý Quế Vân thở dài:

“Nếu không có kỳ ngộ của hai đứa, lúc này...”

Lời chưa nói hết nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ. Mùa đông năm nay vừa lạnh vừa không có cái ăn, mọi người không chịu nổi mấy ngày đâu.

“Hì hì, biết đâu là nhà mình kiếp trước có ai làm rất nhiều việc tốt, kiếp này mới may mắn thế đấy ạ.” Tô Tiểu Tiểu cười ngây ngô.

Tô Tiến gật đầu:

“Chắc chắn là nhà mình có người làm việc tốt mới có kỳ ngộ này. Đợi mình có năng lực rồi sau này cũng phải làm nhiều việc tốt một chút.”

Ba người vừa ăn những món ngon trước đây chưa từng dám nghĩ tới, vừa tưởng tượng xem những ngày tháng tốt đẹp trong tương lai sẽ có dáng vẻ thế nào.

Buổi chiều.

Hai đứa nhỏ mỗi người một tay xách một con gà, tay trái một con, tay phải một con, xuất phát đi tới chợ. Đi tới sạp thịt bên kia, ngoại trừ giờ cơm thì việc buôn bán ở đây cũng chỉ ở mức bình thường, lúc này chẳng có khách khứa gì, Trương Đức Nhân rảnh rỗi ngồi đập ruồi.

Tay cầm vỉ đập ruồi gõ bép bép lên mặt bàn, tay kia cũng không rảnh rỗi, lướt video liên tục.

“Chú Trương, bọn cháu đưa gà tới cho chú đây!” Tô Tiểu Tiểu nhiệt tình gọi một tiếng.

Trương Đức Nhân hoàn hồn, vội vàng cười ngẩng đầu lên:

“Tới nhanh thế, thật là phiền hai đứa phải chạy thêm một chuyến.”

“Không phiền không phiền, chú ơi cháu để gà ở chỗ này cho chú nhé.” Tô Tiểu Tiểu đặt con gà bị trói cánh xuống chân Trương Đức Nhân:

“Còn một con gà là mang cho chị Phàm ở cửa hàng sữa bột, bọn cháu qua đưa gà cho chị ấy trước đã.”

“Được, đợi chút, chú vào nhà lấy tiền cho cháu.”

Trong lúc nói chuyện, Trương Đức Nhân đã đặt con gà lên cái cân thịt của nhà mình.

“Gần ba cân, tính cho hai đứa 150 đồng, đợi một chút chú đi lấy tiền.”

Lại nhập trướng thêm 150 đồng, trong tay hai đứa nhỏ tiền lẻ cộng lại cũng được bốn, năm trăm đồng rồi. Đem con gà còn lại đưa đến cửa hàng sữa bột, bên này đang có khách nên hai người đứng ở cửa đợi một lát. Đợi khách chuẩn bị đi, lúc này mới xách gà chuẩn bị vào cửa.

“Chị chủ ơi, gà chị đặt bọn em mang tới rồi đây.” Vẫn là Tô Tiểu Tiểu ra mặt xã giao, Tô Tiến thành thật xách đồ.

Tống Nguyệt nghe thấy động tĩnh thì nhiệt tình đón ra cửa, nhận lấy gà nhốt vào trong lồng, vội vàng gửi tin nhắn Wechat cho khách, còn chụp tấm ảnh gửi qua. Nếu khách không lấy thì cô tự giữ lại dùng. Gà của bé Tiểu Tiểu này thực sự là quá thơm. Nghĩ tới nghĩ lui, cô còn hơi luyến tiếc không nỡ đưa cho khách.

“Hai đứa đợi nhé, chị đi lấy tiền.”

Dù sao cũng là mở tiệm, tuy rằng hiện tại đều thịnh hành thanh toán bằng điện thoại, nhưng trong quầy vẫn có không ít tiền mặt.

“Con gà này nhìn nhỏ hơn hôm qua một chút, vậy còn 150 đồng, hai đứa cầm cẩn thận kẻo mất nhé.”

Đưa tiền xong, điện thoại đúng lúc vang lên. Khách hàng vội vội vàng vàng báo là bà ấy sắp tới nơi rồi.

“Này bà chủ, con gà này bán không? Nhìn ngon thật đấy.” Vị khách vừa đi ra ngoài vài bước lại ngại ngùng quay trở lại.

Tống Nguyệt đau đầu, chuyện này là sao chứ? Cô chỉ là người bán sữa bột, thế mà ngày nào cũng bị khách hỏi thăm có gà ta thả vườn hay không. Cô quay đầu nhìn thoáng qua hai đứa nhỏ, thấy hai đứa lắc đầu.

“Thật sự ngại quá, đây là con của người bà con mang tới cho tôi ăn, không bán đâu ạ. Đều là nhà tự nuôi cũng không có bao nhiêu, chỉ đủ cho người nhà ăn thôi.”

Khách nghe cô nói như vậy cũng không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi. Xoay chuyển tình thế xong đã tiêu tốn tất cả sức lực cùng thủ đoạn của cô, người mắc chứng sợ xã hội như cô thực sự sắp không trụ nổi nữa rồi.

Tô Tiểu Tiểu vẫn cảm thấy hơi tiếc nuối, nhưng ngày nào cũng đổi gà, một lần đổi một hai con thì cũng không thích hợp lắm. Hiện tại cứ như vầy là tốt nhất, làm giàu trong im lặng, quá phô trương sẽ bị người ta dòm ngó.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc