[TN60] Nhà Củi Thông Đến Hiện Đại, Hai Anh Em Nhặt Rau Nuôi Sống Cả Nhà!

Chương 46: Đổi gà lấy mỡ heo

Trước Sau

break

Hai người chạy chậm tới sạp thịt, Trương Đức Nhân đang ăn cơm trưa, thấy hai đứa nhỏ tới, vội vàng vẫy tay.

“Lại đây lại đây.”

“Chú, chú tìm hai đứa cháu có việc gì ạ?” Tô Tiểu Tiểu lạch bạch chạy tới.

“Đúng rồi, hai đứa tụi bây cũng thật là, sáng sớm vứt đồ xuống là đi luôn, chú mãi sau mới phát hiện ra.”

“Cầm lấy 40 tệ này đi.”

Trương Đức Nhân móc từ trong túi ra 40 tệ đã chuẩn bị sẵn đưa qua.

“Đúng rồi, còn trứng gà không? Chỗ lần trước lấy ăn sắp hết rồi.”

Tô Tiểu Tiểu nhận lấy tiền:

“Chú, chú đợi cháu về nhà hỏi xem, vừa hay hôm nay cháu còn phải giúp người khác tìm gà, tiện thể cháu hỏi luôn.”

Trương Đức Nhân nhướng mày:

“Gà? Sao không có phần của chú? Thế thì chú ăn vạ đấy, chú cũng muốn một con.”

Tô Tiểu Tiểu cảm thấy chú Trương thật trẻ con:

“Chú, nếu chú muốn thì bọn cháu mang cho chú một con nữa.”

“Được, thế còn nghe được. Nếu kiếm được gà mái già thì chú lấy gà mái già, không thì gà trống cũng được.”

Tô Tiểu Tiểu gật đầu. Trong thôn cô chẳng có mấy người nuôi gà trống. Một đại đội cũng chỉ có vài nhà, nhà ai muốn ấp gà con thì sang nhà đó đổi hai quả trứng mang về.

“Đúng rồi, chú ơi bọn cháu còn muốn mua mỡ heo hôm qua, còn không ạ?”

“Sao hai đứa mua nhiều mỡ heo thế, mỡ heo ăn thay cơm à?”

Theo kinh nghiệm của Trương Đức Nhân, chỗ mỡ heo kia ăn mấy tháng cũng không thành vấn đề.

“Lần này bọn cháu mua giúp người khác. Người ta nghe nói chỗ chú rẻ hơn một chút nên muốn nhờ bọn cháu mua giúp ít.”

“Được, vừa hay hôm nay cũng chưa bán được tí nào.”

Chỗ Trương Đức Nhân một ngày thịt mấy con lợn, hôm nay mỡ heo còn thừa khá nhiều. Mỡ chài có người mua mất rồi, bảo là mang về làm đồ nướng. Còn lại toàn là mỡ dắt của hai con lợn chưa động tới.

Tô Tiểu Tiểu mua tất, hết 30 tệ. Cô bé xách đồ nghêu ngao hát đi về nhà.

“Anh, mình chia ra hai nhà đổi gà, hay đổi ở một nhà thôi?”

“Cứ sang nhà Cẩu Đản hỏi trước đã, nhà nó đông người nuôi gà cũng nhiều.”

Trong thôn nuôi gà kịch kim là 5 con, hai người được nuôi một con, 5 con là trần, nhà vượt quá 10 người cũng không được nuôi trên 5 con.

Lúc hai người tới nhà Cẩu Đản, cả nhà đang ngồi trên giường lò. Mùa đông không làm việc, một ngày cũng chỉ ăn hai bữa, bữa trưa cắt giảm. Nghe thấy tiếng động, ai nấy đều tò mò dán mặt vào cửa sổ nhìn ra ngoài.

Nhà Cẩu Đản có họ hàng làm ở xưởng thủy tinh trên thành phố, đối phương mang về mấy tấm kính vụn xưởng không dùng, chắp vá lại cũng coi như làm được cái cửa sổ kính. Đây cũng coi là độc nhất vô nhị trong thôn.

“Tiểu Tiểu đấy à, mau vào đây, mau vào đây, bên ngoài lạnh lắm.”

Bà Tiền cười dẫn người vào, miếng mỡ heo hôm qua đúng là ngon thật.

Hai người cũng không khách sáo, vội vàng chạy vào trong nhà, bên ngoài đúng là lạnh thấu xương.

“Bà Tiền, bọn cháu muốn tới hỏi xem gà trong nhà có đổi không ạ? Có thể dùng mỡ heo và gạo trắng đổi.”

Tô Tiểu Tiểu nói thẳng mục đích. Hai anh em còn chưa ăn sáng, bụng đói kêu ùng ục, muốn nói nhanh rồi về nhà nấu cơm.

“Đổi gà?”

Tầm này người muốn đổi gà đúng là không nhiều, vào đông gà bắt đầu sụt cân, chẳng hời chút nào.

“Vâng ạ, bọn cháu muốn đổi hai con gà mái già, đổi giúp người khác thôi ạ.”

Bà Tiền gật đầu, điểm này bà ngược lại không nghi ngờ. Dù sao chút chuyện nát nhà họ Tô, trong đại đội nhà ai mà chẳng biết, sau lưng bàn tán không ít. Chỉ riêng việc chia nhà ra ở riêng thế này, đổi hai con gà e là khó mà làm được.

“Nhà bà 5 con gà, chưa động đến con nào. Để lại một con ăn tết, giữ hai con sang năm đẻ trứng, vừa hay còn có thể đổi hai con đi.”

Sang năm đổi ít muối, đổi ít kim chỉ, đều trông chờ vào hai con gà này.

Tô Tiểu Tiểu cười:

“Thế thì tốt quá, vừa hay đổi hết cho bọn cháu. bà Tiền, bà định lấy mỡ heo hay gạo trắng ạ? Mỡ heo thì một cân rưỡi đổi một con, gạo trắng thì 3-4 cân đổi một con.”

Cô bé vừa nhìn rồi, gà nhà Cẩu Đản nuôi không béo, một con cũng chỉ tầm hơn hai cân chút thôi.

Bà Tiền đương nhiên chọn mỡ heo, mấy cân gạo bõ bèn gì, vẫn là mỡ heo tốt hơn. Đợi đến lúc thu hoạch mùa thu năm sau, hũ mỡ lợn to tướng kia mỗi bữa xúc một thìa to vào, trong bụng đầy đủ mỡ màng, thu hoạch mùa thu cũng dễ vượt qua hơn nhiều.

Hơn ba cân mỡ heo khiến bà Tiền cười híp cả mắt. Phải lùi về mười mấy hai mươi năm trước bà mới từng thấy tảng mỡ heo to thế này. Bây giờ năm nào đại đội giết lợn mỗi nhà chia được tí tẹo, lấy đâu ra mà thấy mỡ heo chứ? Có tí thịt mỡ rán lấy mỡ đã coi như may mắn rồi.

Tết đến cả đại gia đình chia nhau miếng thịt một hai cân, thế mà phải ăn dè đến tận khi thu hoạch mùa thu xong, đại đội chia tiền chia lương thực mới giết hai con lợn.

Nhà Cẩu Đản hôm nay vui vẻ thế nào, không cần phải nhắc tới.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc