[TN60] Nhà Củi Thông Đến Hiện Đại, Hai Anh Em Nhặt Rau Nuôi Sống Cả Nhà!

Chương 49: Trượt tuyết trên sông và lớp xóa mù chữ

Trước Sau

break

Tô Tiến kiễng chân lấy gói combo từ trên cao xuống. Túi bánh mì trước kia vốn bảo là chia ra ăn hai ngày, nhưng mang về nhà do quá thơm nên một ngày đã xử lý xong.

“Muốn chứ, muốn chứ, chúng ta mua thêm một túi nữa, thật sự quá ngon.”

Bỏ hết những thứ muốn mua vào trong giỏ, hai người bắt đầu chính thức dạo siêu thị, tranh thủ phát hiện một ít đồ ngon bổ rẻ.

“Anh nhìn xem cái này là xà phòng nè, 9 đồng 9, trong này có 5 cục, to đùng luôn.”

Nhờ vóc dáng nhỏ bé, Tô Tiểu Tiểu thành công tìm được một món đồ tốt ở tầng thấp nhất của kệ hàng. So với mấy cục xà phòng mấy đồng một cục ở bên trên thì cái này rẻ thật, hơn nữa còn rất to.

“Vậy chúng ta lấy một cái, về nhà giặt đồ cũng tiện.”

Hiện tại bọn họ dùng bồ kết, phơi khô xong dùng túi đựng, trước khi dùng thì ngâm một chút, lại dùng hòn đá đập vụn, dùng sức vò mới ra bọt, không tiện lắm.

Tiếp tục đi về phía trước là chỗ bán kem đánh răng, bàn chải đánh răng. Đôi mắt Tô Tiểu Tiểu đảo như bi ve, rất nhanh đã phát hiện một sản phẩm mua kem đánh răng tặng bàn chải, 12 đồng 9 một tuýp kem đánh răng, tặng kèm 5 cây bàn chải. Loại bàn chải này vừa nãy hình như đã nhìn thấy. Quay lại chỗ vừa xem bàn chải, quả nhiên có sản phẩm này. 6 đồng 9. Vậy còn tặng một cây kem đánh răng nữa thì khá hời, Tô Tiểu Tiểu muốn mua.

“Chúng ta mang cái này về khó nói lắm, nếu dùng ở trong nhà bị người ta nhìn thấy thì toang.” Tô Tiến hơi lo lắng.

“Đừng lo, chúng ta dùng xong thì cứ thuận tay ném vào góc phòng chứa củi là được.” Tô Tiểu Tiểu không sao cả mà xua tay, người sống sờ sờ chẳng lẽ lại để nước tiểu làm nghẹn chết.

“Được, vậy thì lấy một cái.”

Nhìn thoáng qua đồ trong giỏ, hai người định đi về, hôm nay mua hơi nhiều, tốn mấy chục đồng. Dạo tiếp nữa hôm nay ở siêu thị có thể tiêu đến ba con số mất. Vẫn cứ tiếc 5 hào mua túi nilon, hai người xách tay về nhà, trên đường còn không quên mua 20 cân gạo.

...

A Hoa thập thò ngoài cửa nhà họ Tô, cô bé biết thím Lý sức khỏe không tốt nên không dám làm ồn. Quan sát một lát cũng không nghe thấy bên trong có động tĩnh gì. Vừa định đi thì nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu nhìn lên là Tiểu Tiểu đẩy cửa ra, A Hoa vội vàng nhiệt tình vẫy tay.

“Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu! Tớ tới tìm cậu chơi! Hôm nay bọn tớ chơi kéo xe trượt tuyết ở bên sông lớn, cậu có muốn đi cùng tớ không?”

Tô Tiểu Tiểu vui vẻ gật đầu, vừa định quay về lấy đồ chơi xe trượt tuyết thì phát hiện những thứ đó đều ở bên nhà lớn họ Tô, không mang qua đây.

“Vậy chúng ta đi nhanh thôi, Tiểu Tiểu cậu dùng chung với tớ, hai đứa mình cùng chơi.”

A Hoa kéo người định đi thì cảm thấy tay Tiểu Tiểu lạnh lẽo, lúc này mới phát hiện cô bạn không đeo găng tay.

“Hì hì, may mà tớ có chuẩn bị sớm, đây là đôi găng tay khác của tớ, cho cậu dùng, hai đứa mình mau đi chơi thôi.”

Tô Tiểu Tiểu chào anh trai một tiếng rồi đi ra ngoài chơi, Tô Tiến giấu sơ qua những thứ mang về rồi cũng ra cửa. Cậu đi thẳng đến điểm thanh niên trí thức.

Điểm thanh niên trí thức có một căn phòng trống được sửa lại thành nơi xóa mù chữ cho dân trong thôn, kỳ thực cũng chẳng có mấy người đi. Lúc Tô Tiến vào cửa chỉ có hai ba người và một nam thanh niên trí thức. Tìm một chỗ ngồi xuống, cậu cẩn thận nghe nam thanh niên trí thức dạy mọi người nhận mặt chữ.

Cuối cùng cũng có người nghiêm túc nghe giảng chứ không phải tới đây tìm bạn tán gẫu, Hứa Chí Hoa vui mừng thở phào, giảng bài cũng càng thêm ra sức. Tô Tiến nghe say sưa, hôm nay lại biết thêm được mấy chữ.

Cùng lúc đó, Tô Tiểu Tiểu ở trên sông lớn chơi đến phát điên. Sông lớn có một cái dốc rất cao. Mọi người ngồi xe trượt tuyết từ trên trượt xuống, vận may tốt thì bình an đến nơi, vận may không tốt thì ngã chổng vó, nhưng cũng sẽ không bị thương tích gì.

“Xếp hàng xếp hàng, đều xếp hàng đi, nếu không thì không cho các cậu chơi nữa.”

Nhà có thể làm xe trượt tuyết cho con cái không nhiều, Tô Tiểu Tiểu trước kia có một cái là bố làm cho cô bé. Trong một đám trẻ con chỉ có A Hoa và Cẩu Đản có. Mọi người xếp hàng mỗi người chơi một lần, cũng có thể hai người ngồi một cái. Tô Tiểu Tiểu và A Hoa chơi cùng nhau, như vậy có thể xếp cùng một hàng chơi thêm một lần.

Không biết là người lớn nhà ai gọi một câu về nhà ăn cơm, mọi người cũng lục tục ra về.

Lúc Tô Tiểu Tiểu về nhà đúng lúc gặp anh trai từ điểm thanh niên trí thức đi ra. Vội vàng chạy chậm hai bước đuổi theo:

“Anh, anh đi lớp xóa mù chữ về ạ?”

“Ừ, buổi chiều chơi thế nào? Mau về nhà thôi, chơi điên cuồng cả buổi chiều, em chắc chắn là ra mồ hôi rồi.”

Tô Tiến kéo người mau chóng về nhà:

“Lát nữa dùng khăn lông lau mồ hôi trên lưng, uống chút nước nóng, đừng để bị cảm lạnh.”

Không sợ lạnh cũng không sợ nóng, chỉ sợ đột nhiên nóng rồi lại lạnh, thế nào cũng sinh bệnh.

“Vâng ạ vâng ạ.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc