Buổi chiều.
Hai người mặc đồ tròn vo như quả bóng đang quét tuyết trước cửa. Khó khăn lắm chiều nay mới rảnh rỗi, xúc đống tuyết này đi thì ra vào cũng tiện.
“Anh, tuyết này dày thật, mình có thể đào cái hang tuyết chơi đấy.”
Tô Tiểu Tiểu hừng hực khí thế muốn hành động, muốn chơi quá đi!
“Em đừng có mơ tưởng, lạnh ốm ra đấy thì chỉ có nước khóc thôi. Được rồi, mau quét tuyết đi, làm xong rồi nấu cái mì em mong nhớ ngày đêm mà ăn.”
Tô Tiến giục cô bé mau quét tuyết. Có củ cà rốt treo trước mặt, động tác của Tô Tiểu Tiểu nhanh thoăn thoắt. Sức vừa lớn, người lại nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã mở ra một con đường trước cửa.
“Anh, xong rồi xong rồi, mình mau đi nấu mì ăn đi.”
“Đi thôi.”
Tô Tiến bóc hai gói mì, nhìn thấy bên trong nhiều gia vị quá bèn bảo:
“Hay là mình bỏ thêm ít mì sợi vào trong, không thì phí đống gia vị này lắm.”
“Được ạ được ạ, đằng nào bao nhiêu cũng ăn hết mà.”
Luộc mì sợi trước, rồi thả gia vị và vắt mì vào nấu một lúc là có thể vớt ra ăn. Lúc nấu mùi thơm bay khắp cả gian bếp.
“Thơm quá thơm quá, sao lại thơm thế này chứ?” Mắt Tô Tiểu Tiểu nhìn đến dại cả đi. Một nồi to chia làm ba bát, mỗi người một bát đầy.
Tô Tiểu Tiểu vừa húp xì xụp vừa cảm thán thơm quá đi mất.
“Anh, chỗ còn lại mai mình ăn nốt nhé, ngon thật sự luôn.”
Hiếm khi được ăn thứ gì mùi vị kích thích nồng đậm thế này, Tô Tiểu Tiểu đúng là muốn ngừng mà không được.
“Được thôi, ăn xong mình lại mua thêm ít nữa.” Tô Tiến cũng thấy ngon, vị đậm đà quá, hiếm khi ăn được thứ gì đậm đà thế này.
Mùi thơm nồng nàn cũng làm hai đứa nhỏ tỉnh giấc vì thèm, há miệng chảy nước miếng ròng ròng. Lý Quế Vân vội vàng đặt cái bát sạch bong xuống, pha ít sữa bột cho hai đứa con lót dạ.
“Mẹ, nói chứ nhà mình hình như chưa đặt tên cho hai đứa nó nhỉ?” Tô Tiểu Tiểu chợt nhớ ra việc này, hai đứa nhỏ này sinh ra đến giờ vẫn chưa được đặt tên.
“Đúng rồi, con muốn đặt tên cho hai em không?” Lý Quế Vân gật đầu:
“Con có thể nghĩ tên cho hai em.”
“Hì hì, thế đặt tên ở nhà trước nhé, một đứa gọi là Tiểu Đông, một đứa gọi là Tiểu Tây, thế nào ạ? Tiểu Đông là anh, Tiểu Tây là em.”
Lý Quế Vân gật đầu:
“Tiểu Tiến, con có ý tưởng gì không? Nếu không có thì chốt tên ở nhà này nhé.”
“Không có ạ, cứ gọi thế đi, dễ nghe lại dễ nhớ, tên khai sinh tính sau.”
Thế là tên của hai đứa nhỏ cứ thế được chốt lại, một đứa gọi là Tiểu Đông, một đứa gọi là Tiểu Tây.
Nhà họ Tô đặt tên đều khá tùy tiện. Sở dĩ đặt tên Tô Tiểu Tiểu là vì lúc cô bé sinh ra gầy nhỏ hơn những đứa trẻ khác rất nhiều. Rõ ràng cũng sinh đủ tháng, thế mà gầy nhỏ hơn hẳn, cứ khiến bố mẹ lo không nuôi lớn được. Ở chỗ họ có cách nói thế này, đứa trẻ sinh ra gầy nhỏ thì đặt tên là Tiểu (nhỏ) hoặc Tế (bé) gì đó.
Tên chiếm mất chữ này rồi, cơ thể sẽ dần khỏe lên. Không biết cách này có tác dụng không, nhưng Tô Tiểu Tiểu quả thực càng lớn càng rắn rỏi, thậm chí còn khỏe như trâu.
Tên Tô Tiến thì chẳng có cách nói gì, lật từ điển lật đến trang nào, thấy chữ nào thuận mắt thì chọn chữ đó.
“Hì hì hì... Tiểu Đông Tiểu Tây, chị là chị gái các em đây, người chị đặt tên cho các em đấy.” Vươn bàn tay ma quỷ ra, chọc nhẹ vào má hai đứa nhỏ: “Hì hì, đáng yêu quá đi, thơm một cái!”
Mắt thấy hai đứa nhỏ bị trêu chọc khó chịu, bắt đầu mếu máo, Tô Tiểu Tiểu co giò bỏ chạy:
“Mẹ! Con ra ngoài tìm A Hoa chơi đây.”
Trẻ con sắp khóc không trêu vào được đâu. Để lại hai đứa nhỏ muốn khóc mà không khóc trố mắt nhìn, và hai mẹ con cạn lời.
“Mẹ, con mang ít đồ sang nhà bác thợ mộc đặt cái tủ chạn về.” Tô Tiến chào một tiếng, đi tới cái tủ đầu giường lấy đồ.
...
Tô Tiểu Tiểu nhét một quả táo vào túi rồi lon ton chạy sang nhà A Hoa. Trong thôn Tô Tiểu Tiểu chỉ có một người bạn thân này, quan hệ hai người cực kỳ tốt.
Từ đằng xa đã bắt đầu gân cổ lên gọi:
“A Hoa! Tớ lại tới tìm cậu chơi đây.”
Gào xong một câu mới phát hiện nhà A Hoa có khách. Cô bé cũng không rụt rè, cười híp mắt chào hỏi vì đều là người quen cả:
“Cô Tú Vân, cô tới thăm A Hoa ạ!”
“Ừ, Tiểu Tiểu tới tìm A Hoa chơi à!” Tô Tú Vân khá thích cô bé này, hoạt bát mạnh dạn, có gì nói nấy.
“Đúng rồi ạ, A Hoa có nhà không cô?” Tò mò nhìn đông ngó tây, chẳng thấy người đâu.
“Đi cùng bố nó tới chỗ Đại đội trưởng rồi, sắp về ngay đấy. Cháu ngồi đợi một lát, cô đi rót nước cho cháu uống.”
Tô Tú Vân cười đi rót một cốc nước tới, còn chưa uống đã ngửi thấy mùi thơm ngọt, nhìn một cái là biết nước đường pha không ít đường.
Thời buổi này tới nhà mà được rót cho cốc nước đường thì chắc chắn là coi cháu như người nhà rồi.