“Cô, cháu về rồi đây!” A Hoa nhảy chân sáo từ ngoài vào, thấy chị em tốt cũng ở đó thì càng vui hơn.
“Về rồi à, vừa hay chị em tốt của cháu tới tìm cháu chơi đấy.” Tô Tú Vân cười, xắn tay áo lên, định đi giúp nấu cơm:
“Hai đứa chơi ngoan nhé, đừng cãi nhau, đừng đánh nhau.”
Bếp nhà A Hoa phải đi từ cửa nhà chính ra rồi đi chéo mới tới. Đối diện bếp là nhà củi. Tổng thể tạo thành hình chữ U.
“Tiểu Tiểu! Cậu tới đúng lúc lắm, cô tớ mang bánh bông lan cho tớ đấy.”
A Hoa cười hì hì lấy từ trong tủ ra hai cái bánh bông lan, mỗi người một cái.
“Cậu ăn nhanh đi, thơm lắm luôn. Tiếc là giờ nguội mất rồi. Lúc mới ra lò thơm cực kỳ, ăn ngon lắm. Lớp bên trên này có chút giòn giòn.”
“Tớ cũng mang đồ cho cậu này, cậu xem đây là gì?”
Tô Tiểu Tiểu cười híp mắt móc quả táo từ trong túi ra, nhẹ nhàng bẻ đôi cái rắc:
“Hai đứa mình mỗi đứa một nửa.”
“Được thôi, Tiểu Tiểu cậu tốt thật đấy.”
“Bình thường, bình thường, thiên hạ thứ ba thôi.” Tô Tiểu Tiểu giả vờ lơ đễnh phất tay, khóe miệng sắp bay lên tận trời rồi.
A Hoa cũng biết tính nết chị em tốt của mình, lại hùa theo khen vài câu, khiến người ta được khen đến mức không kìm được cười. Thấy bạn lén lút cười như thế, Tiểu Tiểu đáng yêu quá đi!
“Đúng rồi, vừa nãy lúc về thấy Cẩu Đản đào một cái hang tuyết siêu to trong sân nhà nó, lát nữa bọn mình qua đó chơi đi.”
Cẩu Đản là cháu trai nhỏ nhà tộc trưởng, một thằng bé nghịch ngợm vô cùng.
“Được, thế lát nữa mình đi chơi.”
Lúc hai người tới nơi, trong sân nhà Cẩu Đản đã có không ít người, ai cũng muốn chui vào hang tuyết chơi một lúc. Ồn ào náo nhiệt.
Cẩu Đản đắc ý chống nạnh đứng giữa đám đông, ra vẻ chỉ điểm giang sơn lắm.
“Đứa nào gọi tao là đại ca, tao cho đứa ấy vào chơi, không thì cấm tiệt.”
Tô Tiểu Tiểu bĩu môi, trực tiếp vung nắm đấm, hung hăng đe dọa:
“Cẩu Đản, mày phiêu rồi đấy à, mày bắt ai gọi mày là đại ca? Có phải dạo này chị không đánh mày, mày quên mất chị rồi không?”
Cẩu Đản mặt đang đắc ý dương dương tự đắc, lập tức chuyển sang vẻ mặt nịnh nọt chuyên dụng:
“Đâu dám đâu dám đại ca, chị mới là đại ca của em.”
“Thế còn nghe được!” Tô Tiểu Tiểu khoanh tay trước ngực, đắc ý hừ lạnh.
Rất nhiều đứa trẻ trong thôn đều là đàn em của cô bé đấy. Hết cách rồi, nắm đấm của cô bé cứng thế mà. Cảm ơn bố, cảm ơn mẹ đã cho cô bé sức lực lớn thế này!
Thực ra nhiệt độ trong hang tuyết còn ấm hơn bên ngoài một chút, mỗi lần chỉ có thể chui vào hai ba người. Cũng chẳng có gì vui, chỉ là thấy lạ lẫm thôi. Ở bên trong một lúc cũng chẳng còn cảm giác mới lạ nữa.
Tô Tiểu Tiểu khom lưng, ngồi xổm đi từ trong ra ngoài, tiện tay phủi tuyết trên quần:
“A Hoa, cậu còn chơi không? Tớ về nhà đây.”
“Không chơi nữa, không chơi nữa, bà tớ sắp gọi tớ về ăn cơm rồi.”
Quả nhiên, vừa dứt lời đã nghe thấy tiếng bà nội A Hoa gọi cô bé về ăn cơm. A Hoa cũng nắm bắt tốc độ nấu cơm nhà mình chuẩn phết.
Hai đứa trẻ chia tay nhau, ai về nhà nấy, cơm ai nấy ăn. Trước khi đi, Tô Tiểu Tiểu nhớ ra chuyện gì, lại dừng bước.
“Cẩu Đản, chị nhớ năm nay đậu đũa nhà mày nhiều lắm, phơi khô nhiều đến mức không có chỗ phơi đúng không?”
Cẩu Đản ngơ ngác gật đầu, sao tự nhiên lại nhắc tới cái này?
“Thế đi vào nhà đi, chị có chuyện nói với người lớn nhà mày.”
Bà nội Cẩu Đản tên đầy đủ là gì, lũ trẻ bọn cô không biết, chỉ được người lớn trong nhà dạy là phải gọi bà Tiền.
“Bà Tiền!” Tô Tiểu Tiểu nhiệt tình vẫy tay chào hỏi.
Cô bé và Cẩu Đản cơ bản toàn chơi bên ngoài, hiếm khi đến nhà Cẩu Đản, cũng không quen người nhà cậu bé.
“Cháu là Tiểu Tiểu nhỉ? Mau vào đây, mau vào đây, bên ngoài tuyết rơi lạnh lắm, mau vào sưởi ấm.” Bà cụ Tiền vội vàng kéo người vào nhà.
Lúc chơi bên ngoài còn chưa thấy gì, vào nhà rồi tự nhiên thấy lạnh ghê gớm, vội vàng sán lại gần bếp lò:
“Hì hì, bà Tiền, cháu cũng sắp phải về ăn cơm rồi, cháu chỉ muốn hỏi xem nhà mình có đổi đậu đũa khô không ạ? Một cân đậu đũa khô đổi một miếng mỡ heo to bằng bàn tay, là loại chưa rán ấy ạ.”
Bà cụ Tiền nghiêm mặt:
“Tiểu Tiểu, cháu không dỗ bà già này chơi đấy chứ? Đậu đũa khô thứ này mà cũng đổi được thịt á?”
“Không phải không phải, bà Tiền nếu không tin, cho Cẩu Đản theo cháu về lấy đồ, rồi mình hẵng lấy đậu đũa khô.”
“Thế thì không cần, bà vào nhà lấy cho cháu.”
Chẳng bao lâu sau bà cụ đã mang ra một bó đậu đũa khô buộc bằng rơm. Bà cụ Tiền làm việc rất có chính kiến của mình, phơi đậu đũa khô cũng phải vuốt thẳng từng cái một từ đầu đến đuôi. Dùng rơm khô buộc từng bó lại, nhìn cực kỳ gọn gàng, đẹp mắt.
“Cẩu Đản, mày theo chị về lấy mỡ heo.” Tô Tiểu Tiểu không định chạy thêm chuyến nữa bèn lôi thằng đàn em theo.