Hai loại mỡ cộng lại cũng được bảy tám cân, mất hơn 20 tệ.
Hai đứa trẻ hớn hở xách về nhà, rán thành mỡ thì nửa năm sau cũng chẳng lo chuyện mỡ ăn.
“Anh, chỗ mỡ dắt này mình giữ lại một nửa đổi đồ với người ta đi, chỗ còn lại về nhà mình rán thành mỡ cất đi.” Vừa nghĩ tới lại được ăn tóp mỡ thơm phức, bước chân đi đường của Tô Tiểu Tiểu càng thêm vui vẻ.
Tóp mỡ rán khô rắc thêm ít ớt bột tự xay, rắc ít muối, thơm nức nở, một mình cô bé có thể ăn hết một bát tô.
“Được, nghe em.” Tô Tiến không có ý kiến.
Lúc hai đứa trẻ về nhà, Lý Quế Vân đang vịn tường, chống gậy đi ra ngoài.
“Mẹ! Để con đỡ mẹ.” Tô Tiểu Tiểu nhét hết đồ vào tay anh trai, vội vàng chạy lại đỡ mẹ: “Mẹ, ban ngày mẹ cứ đi trong thùng tiểu ấy, đợi con và anh về hẵng đổ. Bên ngoài tuyết phủ đóng băng, con và anh cũng chưa quét tuyết, mẹ mà ngã một cái thì nguy to.”
Ban ngày hai người đều phải sang bên kia nhặt rác, tối về thì ngủ, chẳng có thời gian quét tuyết nên tuyết trước cửa dày lắm rồi. Ngày nào cũng dẫm đi dẫm lại trên tuyết khiến nó trở nên vừa cứng vừa trơn.
“Người ngợm suốt ngày ru rú trong nhà, không hít được tí khí trời tươi mới nào cũng không được. Các con yên tâm, mẹ sẽ cẩn thận mà.”
Nhà xí ngay trước cửa, cách có mấy bước chân. Đỡ người đi vệ sinh, rồi lại đỡ người về.
“Mẹ! Nói với mẹ là hôm nay vớ được món hời lớn rồi, con chẳng phải sang nhà thím Hà Hoa đổi con gà sao? Chị ở cửa hàng sữa bột trả 200 tệ. Chị ấy bảo đều là giá đó cả, không phải cố tình giúp đỡ mình đâu. Còn nữa, con và anh mua được nhiều mỡ lắm. Mỡ dắt rất nhanh, còn cả một tảng mỡ chài nguyên vẹn. Nửa năm tới nhà mình không lo mỡ ăn rồi.”
Lý Quế Vân lẳng lặng nghe, nghe xong cười xoa đầu con gái:
“Tiểu Tiểu giỏi thật đấy.”
“Hì hì, bình thường, bình thường thôi ạ!” Cổ Tô Tiểu Tiểu sắp vươn lên tận trời rồi, nhưng miệng vẫn nói lời khiêm tốn.
Lý Quế Vân chỉ thấy buồn cười lại đáng yêu:
“Bình thường chỗ nào, Tiểu Tiểu nhà mình là giỏi nhất. Anh con còn kém con một tí tẹo bằng cái móng tay này này.”
“Hì hì!” Nguy to, không nhịn cười nổi. Khóe miệng sắp bay lên trời rồi.
Tô Tiến ghét bỏ nhìn cô em gái ngốc nghếch, không nghe ra đây là lời dỗ trẻ con à.
Trong lòng Tô Tiểu Tiểu nghĩ thầm: [Anh mới ngốc ấy, có người chịu dỗ em, sao em lại không vui chứ?]
“Mẹ, con đi làm việc đây.” Đốt lửa, đốt lửa! Rán mỡ lợn!
Tô Tiến rửa sạch mỡ lợn rồi bắt đầu thái. Thái xong thì dùng tay xé bỏ những chỗ không cần thiết.
“Em gái, em xuống hầm ngầm lấy hai củ cải lên đây, trưa nay mình dùng tóp mỡ kho củ cải. Lấy hai củ là đủ, cho nhiều tóp mỡ chút, ít củ cải thôi.”
“Vâng ạ!”
Đồ đạc để dưới hầm ngầm cũng không ít, phần lớn đồ mang về từ hiện tại đều ở dưới này. Củ cải bị gãy bề mặt đã khô quắt lại, không bị thối. Cô bé lấy hai củ ôm leo lên hầm, cẩn thận đậy nắp lại.
“Anh, gói mì hôm qua mua bao giờ thì ăn ạ? Em muốn ăn quá.”
“Khoảng hai ba giờ chiều mình ăn nhé.” Tô Tiến gõ vào đầu em gái một cái:
“Đừng có tơ tưởng cái đó nữa, đi nhóm lửa trước đi.”
“Tuân lệnh!”
Cô bé kéo cái ghế đẩu nhỏ chuyên dùng nhóm lửa của mình qua:
“Lửa to hay lửa nhỏ ạ?”
“Lửa nhỏ thôi.”
Nhóm lửa lên, gác hai thanh củi vào. Như vậy là được, lửa không quá nhỏ, nhưng cũng không làm cháy đáy nồi. Muốn lửa to hơn chút thì ít nhất phải gác 4 thanh củi mới đủ.
Chẳng mấy chốc mùi mỡ đã bốc lên.
“Anh, có miếng nào nhỏ nhỏ giờ đã khô rồi không, vớt cho em một cái đi, em thèm quá!”
Tô Tiến cạn lời, dùng xẻng đảo bới một lúc mới tìm được mấy miếng, gắp ra bát.
“Để trên bếp lò ấy, em tự cầm mà ăn.”
“Hì hì, anh, anh tốt thật, không hổ là anh ruột của em.”
Tô Tiểu Tiểu nhanh nhẹn ôm lấy cái bát, cắn một miếng giòn rụm. Có miếng thì mềm, cũng rất thơm.
Loại mỡ này ra mỡ cũng khá nhiều, tóp mỡ còn lại không nhiều lắm. Đầy một liễn mỡ, đặt trên bếp lò, một thời gian nữa sẽ đông lại. Một bát tô tóp mỡ, một nửa dùng để kho củ cải, nửa còn lại mai ăn.
Bếp nhà họ Tô không có tủ chạn, đậy một cái đĩa lên trên bát tô, bỏ vào cái giỏ, treo lên xà nhà.
“Em gái, anh thấy nhà mình cần một cái tủ chạn. Thứ này bên kia hình như người ta không dùng mấy nữa, mình mang ít đồ sang nhà bác thợ mộc, nhờ bác ấy đóng giúp một cái đi.”
Trước kia trong nhà chuột đến cũng phải lắc đầu ngao ngán nên chẳng cần làm tủ chạn, giờ trong nhà nhiều đồ ăn rồi, vật dụng này rất cần thiết.
“Được ạ, thế chiều mình đi nhé?”
“Ừ.”