“Này, đây là tiền gà.” Tống Nguyệt rút ngay từ quầy thu ngân ra hai tờ một trăm.
Hai đứa nhỏ kinh ngạc trố mắt, Tô Tiểu Tiểu đẩy tiền về:
“Chị chủ ơi, chỗ tiền này nhiều quá rồi.”
“Không nhiều không nhiều, 200 tệ mua con gà này là quá hời rồi.” Tống Nguyệt nhét thẳng tiền vào túi cô bé:
“Được rồi, nếu em không tin thì ra ngoài nghe ngóng xem, mua một con gà ta có mất một hai trăm không. Hơn nữa gà em mang đến béo thế này, hồi chị còn bé, gà mái béo cỡ này đều là đẳng cấp gà vương đấy. Bà nội chị cho ăn đều phải cho ăn riêng.”
Tô Tiểu Tiểu gãi đầu:
“Vâng ạ, vậy bọn em nhận. Chị chủ ơi, sau này chị cần gì cứ bảo bọn em, không lấy tiền công đâu.”
“Được, Tiểu Tiểu hào phóng! Nhưng chị ăn cơm một mình, chỗ đồ em mang cho chị đủ ăn lâu lắm, tạm thời không cần đâu.”
Cô lục lọi thùng tủ, tìm trong kho ra một cái lồng nuôi mèo trước kia, nhốt gà vào để ở cửa. Để trong cửa hàng cảm giác không vệ sinh lắm, cũng sợ khách hàng để ý.
Lúc ngồi trong quầy, cô chẳng còn tâm trí buôn bán, trong đầu toàn nghĩ xem nên ăn con gà này thế nào. Tối sẽ mang về nhà, sáng mai dậy sớm một chút làm thịt. Trưa về một chuyến, dùng nồi đất dưỡng sinh hầm lên, tối về ăn là vừa.
“Cô chủ, con gà này có bán không?” Ai ngờ một bà cụ tới mua sữa bột, không để ý sữa bột mà lại để ý con gà.
Tống Nguyệt vội vàng xua tay, hận không thể lao ra che chắn cho con gà của mình:
“Không bán, không bán đâu ạ, cháu để tự ăn.”
“Ây da, con gà này tốt thật đấy. Cô chủ, cô mua ở đâu thế? Tôi cũng đi mua một con cho con dâu tôi ăn.”
Bà cụ còn muốn nài nỉ thêm chút nữa. Thời buổi này muốn mua được con gà ta chính hiệu khó lắm, người ta nuôi gà ta thật sự chẳng ai bán đâu, toàn để nhà ăn với biếu họ hàng.
“Cái này là họ hàng mang cho cháu, không phải mua đâu ạ.” Tống Nguyệt nghĩ chắc là đuổi khéo được người ta rồi.
Nhưng rõ ràng là bà cụ không muốn bị đuổi khéo.
“Cô có thể giúp tôi hỏi họ hàng cô xem, tôi sẵn sàng trả 50 tệ một cân, cùng lắm thì 60!”
Nhà bà điều kiện cũng không tồi, hai ba trăm một con gà ta chẳng thành vấn đề, chủ yếu là phải có.
“Vâng, họ hàng cháu là người miền núi, bây giờ vẫn dùng điện thoại cục gạch nên không liên lạc được. Nhưng mai họ lại đến, ngày mai cháu hỏi giúp bà, hai ta kết bạn Wechat đi, có tin tức cháu báo cho bà.”
Nếu không phải bà cụ này là khách hàng lớn, riêng tiền mua sữa bột ở chỗ cô đã bốn năm vạn, thì cô mới chẳng giúp chuyển lời đâu.
Còn bên này, hai anh em Tô Tiểu Tiểu và Tô Tiến vẫn đang cần cù chăm chỉ nhặt phế liệu.
“Anh, hôm nay kiếm được món lớn rồi, mình ăn thịt đi!”
Tô Tiến đồng ý:
“Được, lát nữa mình đi cắt thịt! Chiều nay không qua đây nữa, ở nhà cũng có khối việc. Con gà này đổi được 200 tệ, đủ cho mình xoay sở một thời gian.”
Tô Tiểu Tiểu cũng gật đầu lia lịa, chiều nay cô bé còn phải ra ngoài một chuyến, đổi rau cho cô ở cửa hàng thịt nữa chứ.
Bán xong phế liệu, hai người vội vàng chạy tới sạp thịt, hy vọng vẫn còn thịt.
Trước sạp thịt, Tô Tiểu Tiểu ngắm nghía tất cả thịt trên sạp, định chọn một miếng mỡ mỡ một chút.
“Các cháu có lấy mỡ heo không?” Trương Đức Nhân thấy hai đứa chọn tới chọn lui cũng chưa chọn được miếng vừa ý, bèn lôi từ dưới sạp ra một cái chậu.
Dù nói thế nào, rán mỡ từ mỡ heo chắc chắn ra nhiều dầu hơn là từ thịt mỡ, hơn nữa còn rẻ hơn nhiều.
“Trong này có mỡ dắt và mỡ chài.”
Mỡ dắt là phần bao quanh ruột non, mỡ chài là ở phần bụng lợn.
“Mỡ dắt 4 tệ một cân, mỡ chài 2 tệ một cân. Mỡ lá thì sáng sớm đã bán hết rồi.”
Trước kia người ta cứ đồn mỡ lợn không tốt cho sức khỏe các kiểu, làm giá mỡ lợn giảm xuống. Bây giờ lại bảo dầu bán trong siêu thị càng không tốt, vẫn là mỡ lợn tốt nhất, nên mỡ lá bán khá chạy, còn mấy loại khác thì không ăn thua. Hai loại này khó bán, cứ để mãi đến giờ là không ai thèm lấy.
Hai đứa trẻ nhìn nhau, niềm vui sướng suýt bắn ra khỏi ánh mắt, quá bất ngờ:
“Chú, lấy hết ạ!”
Thế này cũng hời quá rồi!
Tô Tiểu Tiểu thích mấy cái hạt tròn nhỏ màu cật heo trên mỡ dắt, sau khi rán xong cực thơm, cảm giác khi ăn cũng khác biệt.
“Bây giờ người ta đều bảo mấy cái hạch bạch huyết trên mỡ dắt này không lấy được, các cháu mang về nhà xử lý cho kỹ nhé.” Trương Đức Nhân cũng không quên nhắc nhở.
Tô Tiểu Tiểu gãi đầu:
“Chú, cái này ngon lắm mà, sao lại không ăn được ạ?”
“Chú cũng không nói rõ được, chú là người không có văn hóa. Dù sao bây giờ mọi người đều nói thế, bảo cái này là hạch bạch huyết, ăn vào dễ mắc bệnh gì đó.”
Nói một hồi, giọng địa phương cũng lộ ra.
Tô Tiểu Tiểu gật đầu, thôi được, vậy thì không lấy. Mắc bệnh là không được đâu, với điều kiện nhà cô bé thế này, mắc bệnh cái là kéo sập cả nhà ngay. Không phải là tỉ mỉ nhặt sạch từng cái một sao?
Yên tâm, cô bé làm được.