“Hì hì, không hổ là em trai con, giống con y đúc.”
Tô Tiểu Tiểu hài lòng chọc chọc vào má hai đứa nhỏ, chẳng mũm mĩm chút nào, mềm oặt.
“Không được, hai đứa này vẫn gầy quá, có phải chưa ăn no không? Để chị sờ xem nào.”
Cô bé thò thẳng tay vào trong chăn quấn của hai đứa nhỏ sờ sờ bụng, căng tròn.
Lý Quế Vân bất lực:
“Có ngâm nước cho nở cũng chẳng nhanh thế được. Mới ăn no được mấy ngày, sắc mặt hồng hào, khóc ra tiếng, thế là tốt lắm rồi. Muốn đợi hai đứa nó béo lên còn phải một thời gian nữa.”
“Đúng rồi, ngày mai anh dậy thì gọi em dậy với nhé, mình dậy sớm một chút. Đi trong thôn đổi một con gà, mang qua cho chị chủ cửa hàng sữa bột. À đúng rồi, nhà mình còn bao nhiêu tiền ạ?”
Tô Tiểu Tiểu sực nhớ ra vấn đề này, cô bé đang cân nhắc xem nên dùng gạo đổi hay dùng tiền đổi.
Lý Quế Vân quay người lấy từ trong tủ đầu giường ra một cái bọc vải đỏ, mở ra:
“Hồi chia nhà có nói là cho nhà mình 50 tệ, nhưng phải đợi quyết toán công điểm năm sau mới đưa. Trong nhà hiện giờ chỉ có mấy tệ tiền lẻ, là tiền mẹ giữ lại từ trước.”
Tô Tiểu Tiểu gãi mặt:
“Thế con dùng thứ khác đổi vậy.”
Cô bé đang suy nghĩ xem đổi nhà ai thì hợp lý, hay là sang nhà thím Hà Hoa đổi nhỉ?
...
Trời vừa hửng sáng.
Tô Tiến từ từ mở mắt, định thần một lúc rồi lay lay em gái:
“Tiểu Tiểu, dậy thôi, hôm nay còn đi đổi gà.”
Để không gây chú ý, hai người phải đi sớm một chút, tốt nhất đừng đụng mặt ai.
“Dậy rồi, dậy rồi, anh đừng đẩy em.” Tô Tiểu Tiểu lăn một vòng trong chăn để anh trai không chạm tới mình, lại cười nịnh nọt:
“Anh, anh nhét quần áo của em vào trong chăn em ủ ấm một lúc đi.”
Tô Tiến bất lực nhét quần áo của cô bé vào trong chăn:
“Chậc, lười thế là cùng, thò cái tay ra là với tới rồi.”
“Hì hì, trên đời chỉ có anh trai là tốt thôi mà.” Tô Tiểu Tiểu giở thói ăn vạ.
Quần áo ấm rồi, cô bé cũng định dậy. Khoác bộ quần áo ấm áp vào, hai bím tóc tết chặt vẫn còn nguyên vẹn, lại có thể lười biếng một hôm không chải đầu. Lấy cái bát ăn cơm hứng ít nước, dùng tay chấm ít muối đánh răng.
“Anh, mình đi đổi gà trước nhé. Một con gà hình như khoảng 3 tệ, mình dùng 6 cân gạo đổi không biết có được không?”
“Cứ đi hỏi trước đã.” Hai đứa trẻ đều chưa đổi gà bao giờ, cũng không biết giá cả thị trường.
Nhà thím Hà Hoa.
Mùa đông cũng chẳng có việc gì, tỉnh rồi cũng chưa dậy, mọi người đều rúc trong chăn trên giường lò. Nghe thấy tiếng động, Tiền Hà Hoa mới bắt đầu mặc quần áo.
“Tiểu Tiểu, Tiểu Tiến, hai đứa mau vào đây cho ấm.” Bà kéo người vào nhà, rót cho mỗi đứa một cốc nước nóng: “Sáng sớm tinh mơ thế này đã qua đây, có việc gì không?”
“Thím Hà Hoa, cháu muốn đổi một con gà với thím. Đổi giúp người khác thôi ạ, người ta muốn dùng gạo đổi. Thím Hà Hoa thấy thế nào ạ?”
Tiền Hà Hoa tính toán số gà trong nhà. Cả nhà bà cộng lại nuôi được bốn con gà, đợt trước bà ở cữ ăn một con, còn lại ba con đều là gà mái già. Gà không còn đẻ trứng mấy nữa, đổi đi một con hình như cũng được. Vừa hay đợi ra xuân bắt hai con gà con về nuôi. Đổi ít gạo trắng, đợi hai đứa nhỏ ăn khỏe hơn mà sữa mẹ không đủ, vừa khéo độn thêm vào ăn.
“Được, một cân (gà) đổi một cân rưỡi (gạo). Con gà nhà thím khoảng hơn bốn cân một chút, tính là bốn cân, vậy gạo trắng thím lấy sáu cân.”
Vào đông gà bắt đầu sụt cân, trước khi vào đông ít nhất cũng phải bốn cân rưỡi.
Giá cả cũng suýt soát với tính toán của hai đứa trẻ. Bọn họ nhanh nhẹn lấy gạo từ trong gùi ra, nhét con gà đã trói chặt cánh vào cái giỏ mang theo, bên trên phủ một tấm vải. Nhà thím Hà Hoa đều là người chăm chỉ, tuyết trước cửa nhà hôm qua đã quét dọn, chẳng dày chút nào, đi lại rất dễ.
“Anh, gà nhà thím Hà Hoa nuôi tốt thật, vào đông bao lâu rồi mà vẫn béo múp míp.”
“Đúng thế, mình mau về nhà thôi, đừng để gà chết cóng.”
...
Chị chủ cửa hàng sữa bột khoảng tám chín giờ mới mở cửa. Hai người ước lượng thời gian, vừa khéo gặp cô.
Tô Tiểu Tiểu vẫy tay nhiệt tình:
“Chị chủ, gà chị cần bọn em mang tới rồi đây!”
“Các em đến sớm thật đấy, đợi chị mở cửa cái đã.”
Tống Nguyệt dùng hết sức bình sinh mới đẩy được cái cửa cuốn chết tiệt này lên. Cái cửa cuốn này lâu đời quá rồi, càng ngày càng khó dùng, phải tìm cơ hội thay mới được.
Khó khăn lắm mới mở được cửa, Tống Nguyệt vội vàng xem gà:
“Gà này tốt, giống gà nhà chị nuôi hồi xưa. Tiếc thật, bây giờ đời sống khá giả, ông bà nội chị không nuôi gà nữa.”
Tống Nguyệt hồi bé cũng là người nông thôn. Lúc cô học tiểu học, bố cô kiếm được món hời nhỏ nên đưa cả đại gia đình chuyển lên thị trấn. Lớn tuổi rồi, ông bà nội cô lại về nhà cũ ở quê dưỡng già.
Nghe bảo ở thành phố con cái đều không ở nhà, có ra ngoài tìm người nói chuyện cũng chẳng tìm được ai.
Chẳng thà ở quê, chỉ cần ra đầu thôn ngồi xuống, nói chuyện cả ngày cũng có người tiếp lời.