[TN60] Nhà Củi Thông Đến Hiện Đại, Hai Anh Em Nhặt Rau Nuôi Sống Cả Nhà!

Chương 39: Đi siêu thị và món thịt “giả ba chỉ”

Trước Sau

break

Tô Tiểu Tiểu bấm đốt ngón tay tính toán một chút, cảm thấy khá hời, nhưng thịt này đâu phải thịt ba chỉ.

“Cô ơi, thịt này hình như không phải thịt ba chỉ ạ.”

Cô nhân viên bị vạch trần cũng không chột dạ. Hết cách rồi, đây là ông chủ quy định nói thế, cô biết nói gì?

“Cái này là thịt chân giò trước gần chỗ thịt ba chỉ ở bụng lợn, cũng có thể tính là thịt ba chỉ.”

Thực ra là để phần thịt khác trông đẹp mắt, cắt vuông vắn một chút nên họ lọc ra không ít thịt vụn biên. Tô Tiểu Tiểu quay đầu, lời giải thích này cô bé không chấp nhận, nhưng thịt này cô bé muốn mua.

“Cháu lấy một cân ạ, cô chọn giúp cháu miếng nào mỡ mỡ một chút.”

“Được rồi.”

Cân xong xuôi, Tô Tiến mới hạ thấp giọng nói vào tai em gái:

“Vừa nãy anh thấy hết rồi, họ cắt riêng phần thịt nạc đẹp mắt trên miếng thịt này ra, bày ở bên kia kìa.”

Theo sự hiểu biết của bọn họ về thế giới này, hình như thịt nạc đáng tiền hơn một chút.

“Không sao, đằng nào mình cũng chẳng ham thịt nạc. Chỗ nạc ít ỏi này tối nay mình xào ăn, chỗ mỡ thì rán lấy mỡ.”

Tô Tiểu Tiểu phất tay hào phóng, hùng dũng khí thế đi về phía trước.

Hì hì, tối nay lại được ăn thịt rồi!

Đi dạo một vòng, thứ muốn mua thì nhiều, mua được thì ít. Hai người sau đó lại đi dạo tới khu khuyến mãi hàng sắp hết hạn. Bên trái bày đủ các loại sữa đóng thùng, cơ bản giảm giá xong cũng phải hai ba mươi tệ một thùng.

Hai cái kệ bên này thì cái gì cũng có. Tô Tiểu Tiểu nhìn hồi lâu, cuối cùng cũng chọn trúng một món. Là một túi bánh mì, nhìn đã thấy bóng mỡ, to bằng nắm đấm người lớn, một túi có 8 cái, giảm giá xong còn 4 tệ.

“Anh, cái này nhìn có vẻ ngon lắm, bóng mỡ, còn cái màu vàng kim bên trên này cũng không biết là gì.” Tô Tiểu Tiểu nuốt nước miếng: “Ba người nhà mình một ngày ăn một cái, có thể ăn hai ngày mà vẫn còn thừa hai cái đấy.”

“Nếu em thích ăn, có thể một ngày ăn hai cái. Ăn hết mình lại qua mua, giờ mình không thiếu chút tiền ấy.”

Tô Tiến cầm một lốc đồ trên tay, đã nghiên cứu nãy giờ:

“Cái này hình như là dùng nước úp ăn, năm tệ bốn gói, có muốn mua một phần về nếm thử mùi vị không?”

Tô Tiểu Tiểu tò mò nghía qua, ngạc nhiên trố mắt:

“Cái này em từng thấy rồi! Chiều nay mình bới thùng rác có thấy, hình dáng giống cái này lắm, cái kia đựng bằng thùng giấy, nước canh thừa lại thơm nức luôn.”

Tuy chưa nếm thử một miếng, nhưng mùi vị đó thơm lắm.

“Mình cứ lấy một cái về thử vị xem, em còn nhớ cái em nhìn thấy màu gì không? Mình lấy theo màu đó.”

Nói đến chuyện ăn uống, trí nhớ Tô Tiểu Tiểu sánh ngang máy in:

“Nhớ chứ, nhớ chứ! Là cái hộp màu đỏ.”

Hai người chọn bốn gói, toàn bộ màu đỏ, một lốc bỏ vào giỏ, định bụng về nếm thử mùi vị.

“Anh! Đây là mì sợi à? Rẻ quá, 4 tệ 5 một gói, một gói được nhiều lắm đấy. Trên bao ghi là 750g, đợi em tính chút... một cân rưỡi đấy, rẻ thật!”

Tô Tiến lẳng lặng cầm một gói, lẳng lặng kéo em gái đi ra ngoài:

“Được rồi, được rồi, mình mau đi thôi, càng mua càng nhiều.”

Tại quầy thu ngân, nhân viên quét mã thành thạo:

“Tổng cộng 25 tệ. Có lấy túi không? Túi to tám hào, túi nhỏ năm hào.”

Tô Tiểu Tiểu lắc đầu quầy quậy từ chối:

“Không lấy không lấy!”

5 hào lận đấy, mua được hai, ba lạng gạo rồi, không thèm đâu. Thanh toán xong, hai người cùng đi sang sạp thịt lấy đồ rồi đạp lên ánh hoàng hôn đi về nhà.

Bên này là hoàng hôn buông xuống, bên kia đã tối đen như mực. Trong nhà thắp một ngọn đèn dầu tù mù.

“Mẹ, bọn con về rồi đây, tối nay mẹ ăn cơm chưa?” Tô Tiểu Tiểu nhanh như thỏ, chui tọt vào trong nhà.

“Chưa ăn đâu, đang đợi hai đứa đây này. Hôm nay sao về muộn thế, có phải xảy ra chuyện gì không?”

“Không có không có, hôm nay hai anh em mua xong thì đi dạo siêu thị một lát, mua ít đồ.”

Tô Tiểu Tiểu nhanh nhẹn leo lên giường lò, trêu chọc hai đứa em trai. Hai đứa bé được nuôi mấy ngày, sắc mặt đã tốt hơn nhiều. Không giống mấy con khỉ gầy lúc trước nữa, có chút đáng yêu rồi.

“Con đừng để ý hai đứa nó nữa, mau đi ăn cơm đi, chắc đói rồi.”

Lý Quế Vân giục con gái đi ăn cơm:

“Buổi tối mẹ nấu ít cháo, hâm nóng màn thầu anh con hấp hôm qua, còn cả dưa chua xào tối qua nữa.”

“Vâng ạ, con đi bưng cơm đây.”

Cơm nước bưng lên bàn, cả nhà ăn ngon lành.

“Mẹ, lát nữa ăn cơm xong mỗi người nếm thử một cái bánh mì kia nhé, nhìn thơm lắm.” Tô Tiểu Tiểu húp cháo, gặm màn thầu, trong lòng vẫn nghĩ đến bánh mì. Trong đầu toàn là đồ ăn.

“Được, con ăn chậm thôi, kẻo nghẹn.” Tô Tiến làm màn thầu chắc nịch, ăn nhanh dễ nghẹn.

“Hì hì, sao mà nghẹn được con chứ, chuyện ăn uống con nghiêm túc lắm!”

“Rồi rồi rồi, con là biết ăn nhất.” Lý Quế Vân vừa đáp lời vừa đưa tay vỗ về hai cậu con trai đang la hét om sòm.

Không phải chứ, sao mà háu ăn thế? Vừa nãy mới cho hai đứa ăn rồi, mà giờ nước miếng vẫn chảy ròng ròng. Cảm giác lớn lên còn háu ăn hơn cả con gái. Cô và chồng cũng đâu có háu ăn thế này, sao sinh con ra trừ đứa cả thì đứa sau lại háu ăn hơn đứa trước.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc