“Thế thì không được, bình thường cô mua toàn phải mấy chục tệ một cân, cứ tính theo giá đó. Các cháu còn khách sáo với cô là cô không vui đâu nhé.”
Lý Thải thường xuyên mua mấy loại rau khô nhà nông tự phơi, không ô nhiễm hóa chất, cơ bản đều phải mấy chục tệ một cân.
Thực ra rau khô cô tự phơi cũng chẳng khác gì mấy, vẫn giống loại đóng gói trong siêu thị.
Từ chối không được, hai người đành nhận lời lấy tiền để thoát thân, đến lúc đó có lấy tiền hay không tính sau. Cầm đồ đưa thẳng tới cửa hàng sữa bột. Tống Nguyệt còn muốn đưa tiền, thấy hai người nhất quyết không lấy bèn vào kho lấy ra không ít sữa bột.
“Mấy cái này là hàng dùng thử, cơ bản đều còn một năm đến nửa năm là hết hạn, có thể uống được một thời gian.”
Mãi không thấy bố mẹ hai đứa nhỏ này đâu, hai đứa nhỏ lại luôn đi nhặt phế liệu, trong nhà chắc chắn không khá giả gì.
Tuy không muốn nghĩ theo hướng xấu, nhưng trong nhận thức của cô, nếu nhà nghèo đến mức mua sữa bột cũng khó khăn thì thường sẽ chọn nuôi con bằng sữa mẹ. Nếu không thể nuôi bằng sữa mẹ, thì thường là người mẹ gặp chuyện lúc sinh con.
Thật đáng thương!
Trừ mấy bộ phim tài liệu về vùng núi và chương trình thực tế quay ở vùng sâu vùng xa mấy năm nay ra, cô đã hiếm khi gặp những đứa trẻ đáng thương thế này rồi.
Tô Tiểu Tiểu cũng không khách sáo, nhận lấy hết:
“Chị chủ ơi, chị còn muốn thứ gì nữa thì cứ bảo em, bọn em cách ngày lại mang tới cho chị.”
“Các em nói thế chị mới nhớ, chị có thứ muốn thật. Chị muốn một con gà ta, các em có kiếm được không? Là loại gà ăn cơm thừa canh cặn trong nhà hoặc lá rau ngoài ruộng mà lớn ấy.”
Chứ không phải loại ở nông thôn ăn cám tăng trọng với cơm thừa canh cặn mà gọi là gà ta.
Tô Tiểu Tiểu chớp mắt không hiểu:
“Gà chẳng ăn mấy cái đó thì ăn gì ạ?”
“Gà bây giờ toàn ăn cám tăng trọng thôi.” Tống Nguyệt bĩu môi: “Trước đây chị lái xe về quê mua, cứ tưởng mua được gà ta cơ. Kết quả lúc mua xong đi về mới phát hiện trong máng ăn của gà phần lớn là cám tăng trọng, chỉ có ít cám gạo với ít lá rau. Cám tăng trọng mới là chính, mấy cái lá rau, cám gạo kia chỉ là làm màu thôi. Loại thật sự cho ăn cám gạo với lá rau ấy, người ta chẳng bán đâu. Tự mình về quê mua còn không đáng tin, loại mang lên thành phố bán chị càng không dám tin.”
Tống Nguyệt thật sự thích ăn gà ta, cũng từng được ăn gà ta chính hiệu. Sáng sớm làm gà xong, ninh đến tận trưa, đầy một nồi, bên trên nổi một lớp váng mỡ vàng óng. Dùng muôi nhẹ nhàng gạt qua, múc nước canh bên dưới rồi xé một miếng thịt, chỉ cần thả một miếng gừng, một nhánh hành là thơm nức mũi.
“Chị chủ, chị yên tâm đi, chút việc nhỏ này cứ để em lo.”
Tô Tiểu Tiểu kiêu ngạo vỗ ngực, tỏ vẻ chuyện này chẳng là gì. Không phải chỉ là một con gà mái già thôi sao? Thế thì giải quyết dễ ợt.
Ra khỏi cửa hàng sữa bột, hai người tìm một vỉa hè ngồi xuống, ăn lương khô mang theo từ sáng bên vệ đường. Màn thầu Tô Tiến hấp hôm qua, sáng nay hâm nóng lại, bẻ ra kẹp thêm ít dưa muối vào trong. Cứ thế ăn cũng thơm ngon hết sảy.
Tô Tiểu Tiểu cắn ba miếng là hết một cái màn thầu:
“Anh, chiều nay mình đi về phía siêu thị đi, xem bên đó có nhặt được nhiều đồ hơn không? Nhặt xong mình còn vào siêu thị ngó nghiêng chút.”
Có bài học lần trước, lần này hai người đều nhớ mang theo nước. Một cái chai thủy tinh đựng nước đun sôi để nguội đặt dưới đáy gùi. Vừa gặm màn thầu vừa đấm ngực uống nước cho trôi.
“Được, bán xong mình sang bên siêu thị xem có mua được gì không. Màn thầu này là anh đi đổi ít men cái nhà người ta về ủ, cảm giác ủ không tốt lắm. Anh nhớ lần trước ở siêu thị có thấy cái gọi là bột men nở dùng để ủ bột, lát nữa mình đi xem thử.”
...
Buổi chiều kiếm được tổng cộng hơn 30 tệ, nghỉ sớm hơn hai hôm trước một chút. Hai đứa nhỏ hào hứng đi dạo siêu thị.
“Anh, anh xem mình mua cái gì?” Tô Tiểu Tiểu tò mò nhìn đông ngó tây, nhìn thấy giá tiền lại lẳng lặng thu hồi ánh mắt. Đắt, đúng là đắt thật.
“Ngó xem sao, có gì hợp lý thì mua. Đi lấy bột men nở trước đã.”
Thứ này cũng rẻ, một gói nhỏ có mấy hào. Tô Tiến lấy cả một gói to cũng chỉ năm sáu tệ, bên trong có 10 gói nhỏ. Mua xong cái này cũng chẳng biết muốn mua gì, bèn định đi dạo ngắm nghía.
Đi mãi rồi đến chỗ bán thịt. Thịt đều được cắt thành từng miếng từng miếng, xếp ngay ngắn. Bên cạnh chất đống một đống thịt lộn xộn, mỡ nhiều nạc ít, hình dáng cũng không đẹp lắm. Bên cạnh dán một tờ giấy đỏ, viết 8 tệ 9.
“Thịt ba chỉ đây, thịt ba chỉ đây! Thịt ba chỉ 8 tệ 9.”
Cô nhân viên bán thịt đeo một cái loa nhỏ, giọng nói lập tức to lên, đi qua bên này đều có thể nghe thấy.