[TN60] Nhà Củi Thông Đến Hiện Đại, Hai Anh Em Nhặt Rau Nuôi Sống Cả Nhà!

Chương 37: Bữa sáng và khách hàng mới

Trước Sau

break

Sáng 6 giờ, trời vẫn chưa sáng hẳn.

Tô Tiến đã dậy được một lúc. Đêm qua tuyết rơi, sáng sớm cậu đã dậy quét tuyết trên mái nhà. Chỗ khác có thể không quét, nhưng trên mái nhà thì bắt buộc phải làm, tuyết đè sập mái thì coi như xong đời.

Tô Tiểu Tiểu mơ màng mở mắt, cơn buồn tiểu làm cô bé tỉnh giấc.

Đêm qua giường lò đốt hơi nóng, cô bé cứ thấy khát nên nửa đêm dậy uống nước mấy lần. Bãi nước tiểu này không đợi nổi đến lúc ngủ dậy tự nhiên mà đã réo gọi người ta dậy rồi.

“Anh! Anh dậy sớm thế.”

Mắt còn chưa mở hẳn, cô bé chào qua loa một câu rồi lao thẳng ra nhà xí. Đi vệ sinh giữa mùa đông thế này đúng là lạnh buốt mông.

Giải quyết nhanh gọn xong xuôi, cô bé lao ngay vào nhà. Người sống suýt bị nước tiểu làm cho nghẹn chết, lại suýt bị cái thời tiết này làm cho đông cứng mông rụng ra mất.

“Em sáng sớm tinh mơ đã chạy như bay, sao không khoác cái áo vào? Em đúng là không sợ lạnh thật đấy.”

Tô Tiến cầm áo bông trong tay, trùm thẳng lên người em gái.

“Ây da, lạnh còn nhịn được một tí, chứ buồn tè là không nhịn nổi thật mà. Em còn nghi là em đi chậm một giây nữa thôi là tè ra quần ấy chứ.”

Xoa xoa cánh tay tê cóng, cô bé nhanh nhẹn mặc áo vào:

“Sáng nay mình ăn gì thế anh?”

Tô Tiểu Tiểu một ngày bắt buộc phải nói ba câu:

Sáng nay ăn gì thế?

Trưa nay ăn gì thế?

Tối nay ăn gì thế?

Tô Tiến liếc em gái:

“Buổi sáng bánh bột ngô ăn với cháo, xào thêm một đĩa dưa chua. Anh còn ủ ít bột, định hấp mấy cái màn thầu, lúc nào mình không rảnh nấu cơm thì hâm lại là ăn được.”

“Được ạ, thế mình mau nấu cơm đi, em đói rồi.”

Cô bé nhanh nhẹn chạy ra nhà củi lấy một bó củi vào. Lò nhỏ nấu cháo, trong nồi áp chảo bánh và hấp màn thầu. Tốc độ cực nhanh. Xào nhanh món dưa chua nữa là có thể ăn cơm. Dưa chua xào bằng mỡ lợn, thơm nức mũi. Dùng để ăn với cháo, hoặc kẹp một miếng dưa chua với miếng bánh ngô đều ngon hết sảy.

“Mẹ, trưa nay hai anh em con không về đâu. Còn ít cháo và ít bánh ngô đang hâm trong nồi, trưa mẹ tự hâm lại ăn nhé.”

Trước khi đi, hai đứa trẻ dặn dò kỹ lưỡng.

“Yên tâm, mẹ là người lớn rồi, còn để mình đói được sao? Đói là sẽ tự ăn.”

...

“Anh! Mùa đông bên này hay mưa thật đấy, mặt đất ướt nhẹp, hôm qua chắc lại mưa rồi.”

Thứ không khí vừa ẩm ướt vừa lạnh lẽo này phả vào mặt khiến Tô Tiểu Tiểu thấy không quen lắm, cả người khó chịu. Cứ như mặc quần áo chưa khô, ngứa ngáy khắp người.

“Ừ, cảm giác như đứng trên hơi nước nồi cơm, nhớp nháp.”

Tô Tiến cứ cảm thấy sau khi sang bên này, quần áo trên người mình đều bị ẩm.

“Kệ đi, mình mau đi nhặt đồ thôi. Hôm nay hơi lạnh, mình nhặt xong rồi đi nhanh.”

Đêm qua mưa, mấy tấm bìa các tông vứt bên ngoài đã bị ướt sũng, nhặt cũng vô dụng. Hôm nay ở khoản này mất toi mấy tệ rồi.

“Anh, chị chủ cửa hàng sữa bột hình như chưa mở cửa.”

Lúc đi qua cửa hàng sữa bột, Tô Tiểu Tiểu định đưa đồ vào nhưng thấy cửa vẫn khóa.

“Thế lúc nào về mình đưa sau vậy, mang đồ để ở cửa hàng chú Trương trước đã.”

Hai người đi từ cửa ngách vào cửa hàng, tìm chỗ trống để đồ. Trương Đức Nhân đang bán thịt bên ngoài, liếc mắt thấy hai đứa thì cười gật đầu.

Nhặt phế liệu bán được hơn 20 tệ, lúc quay về đã là hơn 11 giờ trưa. Hai người chạy bước nhỏ tới cửa hàng thịt của Trương Đức Nhân, vừa khéo gặp vợ ông tới đưa cơm.

Lý Thải xách mấy cái cặp lồng cơm. Một cái là đưa cho chồng, hai cái kia đưa cho con. Cô mở quán cơm bình dân, ở quán làm xong đóng gói mấy phần mang đi cũng tiện. Bọn trẻ con bảo cơm căng tin không ngon, còn ăn phải sâu bọ gì đó.

Dù sao cũng chẳng phiền phức lắm. Hơn nữa người sống chẳng phải vì miếng ăn ngon sao? Chuyện khác có thể để con cái tự lập chịu khổ, chứ chuyện ăn uống thì không được, vì bản thân cô ở khoản ăn uống cũng chẳng chịu khổ được tí nào.

Thấy hai đứa nhỏ chạy tới, cô cười chào hỏi:

“Hai cháu là Tiểu Tiểu và Tiểu Tiến đúng không? Thấy đậu đũa khô của các cháu ngon lắm, bán thế nào vậy? Có thể mang cho cô một ít không?”

Lâu lắm rồi không thấy loại đậu đũa khô người ta tự phơi thế này, ăn vào hương vị thực sự khác biệt. Bây giờ người nông thôn trồng rau cũng toàn mua hạt giống lai tạo, chẳng còn tí vị đậu đũa nguyên bản nào nữa. Loại này nhìn một cái là biết giống hệt loại hồi bé bọn cô tự phơi.

Cũng không biết hai đứa nhỏ đến từ nơi hẻo lánh nào mà còn trồng loại đậu đũa giống cũ này. Cô cũng xuất thân từ nông thôn, bây giờ trong thôn cũng chẳng còn nhà nào trồng giống cũ này nữa.

“Ây da, mấy cái này là đồ không đáng tiền, cô chú nếu muốn thì mai cháu mang thẳng một cân tới cho.”

Tô Tiểu Tiểu hào sảng phất tay. Thứ này ở thôn cô đúng là không đáng tiền, nhà nào nhà nấy chẳng có cả bao tải to?

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc