Tô Tiểu Tiểu hừ lạnh một tiếng, đôi mắt to đảo lia lịa:
“Anh, mình giấu hết đồ đi trước đã.”
“Được, lát nữa chúng ta đi tìm đại đội trưởng.” Trong lòng Tô Tiến đã có chủ ý.
Hai người nhanh nhẹn giấu đồ vào trong đống củi ở phòng chứa củi, rồi nắm tay nhau đi đến nhà đại đội trưởng.
Mùa đông cũng chẳng phải làm việc, cả nhà đại đội trưởng đều rúc trên giường lò. Nghe thấy tiếng gõ cửa, đại đội trưởng mặc quần áo đi ra ngoài, gân cổ lên gọi:
“Ai đấy?”
“Bác đại đội trưởng, là hai anh em chúng cháu ạ!” Tô Tiến cao giọng.
“Đến đây!” Tô Hữu Quốc mở toang cửa:
“Hai đứa sao lại đến đây? Trời lạnh thế này, mau vào nhà sưởi ấm.”
Vẻ mặt Tô Tiến lập tức trở nên khó xử:
“Bác đại đội trưởng, nói ra thực sự ngại quá. Chẳng phải chúng cháu đã tách khỏi nhà họ Tô ra ở riêng rồi sao? Dựa vào quan hệ trước kia của bố cháu, kiếm được chút đồ ăn, vất vả lắm mới cầm cự qua ngày. Vậy mà bên kia lại ngứa mắt chúng cháu rồi. Hôm nay chú Ngưu đến báo tin, bên đó lại lên kế hoạch đến nhà làm loạn, chúng cháu thực sự không sống nổi nữa rồi.”
Tô Tiến cũng coi như nắm được bí quyết “bán than”, nói năng vô cùng chân thành tha thiết.
Tô Hữu Quốc nhíu chặt mày, giọng nói cao lên tám độ:
“Không ra thể thống gì cả, thế này thì quá đáng quá!”
“Các cháu đừng sợ, bác đi một chuyến.” Chuyện chia nhà là việc nhà, ông không tiện quản, cũng không quản được. Nhưng chia nhà rồi còn đến nhà làm loạn, thế thì thuộc quyền quản lý của ông rồi.
“Các cháu yên tâm, bác không tin bọn họ dám ngông cuồng như thế.”
Đại đội trưởng vào nhà mặc thêm cái áo, rồi đi về phía nhà lớn họ Tô.
Tô Tiểu Tiểu và Tô Tiến lén lút đi theo sau, không vào trong, ghé lên tường rào nghe trộm.
“Trời tuyết lạnh giá thế này, Đại đội trưởng sao lại tự mình chạy qua đây một chuyến? Ông cứ gọi một tiếng là chúng tôi tới rồi.”
Con cả nhà họ Tô là Tô Kiến Quân cười tươi rói định mời người vào nhà.
Tô Tiểu Tiểu bĩu môi. Hừ! Kẻ nịnh trên đạp dưới, bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh chẳng phải thứ tốt lành gì.
“Thôi khỏi, tôi không vào đâu, chỉ nói hai câu rồi về.” Đại đội trưởng rút tay về, đi thẳng vào vấn đề:
“Có những việc tôi không quản, không phải vì tôi không muốn quản, mà là tôi không quản được, việc đó không thuộc phận sự của tôi. Nhưng điều đó không có nghĩa là trong lòng tôi không biết rõ. Nói chuyện chia nhà đi, đó là việc nhà các người. Tôi là người ngoài không tiện quản, cũng không tiện nói gì, nên tôi mới không nói, không quản. Nhưng không có nghĩa là tôi thấy hành động của các người là đúng, không có nghĩa là tôi không chửi thầm trong bụng các người không bằng cầm thú.”
Ông dừng một chút rồi gằn giọng:
“Nghe nói các người còn định tới đó làm loạn, muốn ép chết người ta phải không? Việc chia nhà không thuộc quyền tôi quản, nhưng việc này thì tôi quản được. Làm loạn trong thôn thì đừng trách tôi ra tay phạt các người. Nếu nhà các người nhiều công điểm quá thì cứ việc đi mà làm loạn, để xem tôi có dám trừ điểm không, hay là các người to gan dám đi quấy rối. Từ hôm nay trở đi, mẹ con nhà đó mà xảy ra chuyện gì, tôi sẽ tính hết lên đầu các người. Dù sao cả cái thôn này cũng chỉ có các người mới có tâm địa xấu xa đó, nên hễ xảy ra chuyện gì, chắc chắn tôi sẽ tìm các người đầu tiên.”
Những lời này hoàn toàn không nể nang gì cả, trực tiếp đạp mặt mũi bọn họ xuống đất, ông còn nhổ toẹt hai bãi nước bọt.
Nụ cười nịnh nọt trên mặt Tô Kiến Quân cứng đờ, cố rặn mãi cũng không ra nổi nụ cười:
“Đại đội trưởng oan uổng quá, sao chúng tôi có thể làm thế được? Sau khi chia nhà, chúng tôi chưa từng tới đó một lần nào, thậm chí còn chưa gặp mặt bọn họ nữa là.”
“Đừng có nói mấy lời vô nghĩa đó với tôi. Dù sao tôi cũng để lời ở đây rồi, chỉ cần các người tới đó, mà bọn họ lại xảy ra chuyện, bất kể là chuyện gì, tôi đều đổ tại các người. Kể cả các người không tới, mà người ta xảy ra chuyện, tôi cũng tìm các người.”
Tô Hữu Quốc chẳng muốn dây dưa lằng nhằng với đám người này, trực tiếp bày tỏ thái độ của mình.
“Được rồi, tôi chỉ đến nói với các người vậy thôi, tôi đi đây.”
Trước khi Đại đội trưởng đi ra, hai đứa nhỏ đã nắm tay nhau chạy biến.
Tô Hữu Quốc nhìn bóng lưng hai đứa trẻ, lắc đầu bất lực.
Trong nhà.
Bà cụ Tô nghe con trai cả thuật lại xong, tức giận nghiến răng nghiến lợi, cầm chiếc đế giày đập mạnh xuống đất một cái “bộp”:
“Con tiện nhân kia không biết lấy đâu ra cái số tốt như vậy!”
Nhắc tới ân oán giữa bà cụ Tô và Lý Quế Vân, nguyên nhân bắt nguồn từ việc Tô Kiến Thiết từng cãi lại bà ta vì người vợ này.
Điều này khiến bà cụ Tô, người luôn cho rằng mình nắm thóp cả ba đứa con trai, vô cùng không hài lòng. Bà ta bắt đầu thường xuyên làm khó Lý Quế Vân, Tô Kiến Thiết vì bênh Lý Quế Vân mà không ít lần mâu thuẫn với bà cụ.
Trước khi mất tích, ông đã định chờ vợ sinh con xong sẽ làm ầm ĩ một trận, sống chết đòi ra ở riêng.