[TN60] Nhà Củi Thông Đến Hiện Đại, Hai Anh Em Nhặt Rau Nuôi Sống Cả Nhà!

Chương 31: Mua sắm và lời cảnh báo

Trước Sau

break

Tô Tiểu Tiểu do dự một chút mới dám vào cửa, đồ bên trong này cũng nhiều quá. Đi đứng cũng lén lút như đi ăn trộm, sợ chạm hỏng món gì phải đền tiền.

Ông chủ thấy hai đứa đứng ngây ra ở cửa bèn lên tiếng nhắc nhở:

“Giá dán trên đồ hoặc trên kệ hàng, tự xem tự chọn, đằng kia có làn nhỏ. Chọn xong đến chỗ chú thanh toán là được.”

Hai người đi theo hướng ông chủ chỉ, lấy một cái làn nhỏ.

Tô Tiểu Tiểu hạ thấp giọng, nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy vì kích động:

“Anh, đồ trong này nhiều quá, toàn là đồ tốt.”

“Đúng là nhiều thật, em đi chọn đi, xem mua đồ gì cho A Hoa.” Tô Tiến nhìn mà hoa cả mắt, chỉ vào một cái xe đẩy nhỏ ngay cửa:

“Đây có phải là cái tất da chân quý giá lắm không? Nghe bố nói là hàng ngoại nhập khó kiếm lắm. Em còn nhớ không? Bác gái cả trước kia có một đôi, cứ khoe khoang trước mặt mẹ suốt.”

Tô Tiểu Tiểu đương nhiên nhớ bác gái cả thích đi đôi tất này nhất mỗi khi đi xăng đan, chỉ khi ra ngoài thăm họ hàng hoặc ăn cỗ mới dám đi. Mỗi lần đi ra là lại khoe khoang trước mặt họ, tiếc là có giữ gìn tiết kiệm thế nào thì cũng đã rách một lỗ to đùng.

Ông chủ thấy hai đứa thì thầm to nhỏ, cũng chẳng buồn nói gì, thuận miệng trả lời một câu:

“1 đồng một đôi, 9 đồng một lố, một lố 10 đôi.”

Mắt Tô Tiểu Tiểu sáng lên:

“Anh, có thể mua một đôi tặng A Hoa, rồi mua một đôi cho mẹ không?”

“Được chứ, em đi chọn đi.”

“Ông chủ, cái này có phân cỡ không ạ? Một cái cỡ em đi, một cái cho mẹ em đi.”

“Chỉ phân loại người lớn và trẻ con, phân chi tiết thì không có. Bên trái là loại trẻ con, bên phải là loại người lớn.”

Tô Tiểu Tiểu hớn hở chọn hai đôi, cầm lên soi trước ánh sáng xem có lỗi gì không.

“Không mua cho mình một đôi à? Chúng ta bây giờ mua được mà.”

“Thôi ạ, chúng ta suốt ngày chạy ngược chạy xuôi, không cần thiết mua đồ tốt thế này.” Tô Tiểu Tiểu lắc đầu:

“Chúng ta xem tiếp đi.”

Có cả một bức tường treo toàn là đủ loại dây buộc tóc.

Tô Tiểu Tiểu nhìn sáng cả mắt:

“Đều đẹp quá, nhất là cái này.”

Cô bé chỉ vào một cái vòng tóc màu đỏ, ở giữa là dây chun, xung quanh là một vòng vải voan đỏ rất bồng bềnh, bên trên còn đính mấy miếng kim sa lấp lánh lộn xộn.

“A Hoa trước kia có một cái màu vàng, nghe nói là cô của cậu ấy dùng vải vụn bỏ đi trong nhà máy, làm giúp cậu ấy theo mẫu trong cung tiêu xã.”

Cô của A Hoa là công nhân trong nhà máy may mặc, có lúc có thể mang về nhà ít đầu mẩu vải vụn.

“Thích thì mua một cái, cùng lắm ngày mai chúng ta nhặt thêm chai lọ một lúc là đủ.”

Tô Tiến cũng không cho cô bé từ chối, lấy thẳng hai cái bỏ vào trong làn. Cái này cũng khá rẻ, hai đồng hai cái.

Dạo một vòng, đồ ưng ý thì nhiều, nhưng mua thì ít.

Ông chủ bỏ đồ vào túi nhỏ:

“4 đồng.”

Tô Tiến móc trong túi ra 4 đồng tiền xu, đặt lên quầy. Cậu cẩn thận cầm đồ, dẫn em gái rời đi.

“Em gái, đợi chúng ta tích trữ đủ lương thực ăn một năm, chúng ta qua đây mua ít đồ về đổi cho người khác. Đến lúc đó còn đổi được khối tiền bên chỗ chúng ta.”

Hôm nay Tô Tiểu Tiểu rất vui, đi đường cứ nhảy chân sáo, giọng nói cũng vui vẻ vô cùng:

“Được ạ!”

...

Nhà họ Tô.

Tô Tiểu Tiểu đang nhóm lửa, anh trai cô bé đang giặt tã cho hai em ở bên ngoài. Cách một lúc lại bưng ít nước nóng ra pha để giặt. Vừa bưng nước nóng ra thì thấy xa xa có một bóng người đi về phía nhà mình. Người đó mặc rất dày, cách hơi xa nên nhìn không rõ là ai.

“Anh, anh nhìn xem người kia có phải đến nhà mình không? Nhìn ra là ai không ạ?”

“Chắc là thế đấy, đợi người ta đến là biết ngay.”

Hai người đứng ở cửa nhìn ra ngoài một lúc lâu, người nọ mới đi cà nhắc tới nơi, hai người rốt cuộc cũng biết đây là ai.

“Chú Ngưu, sao chú lại đến đây ạ?” Tô Tiểu Tiểu vội vàng ra đón người vào.

Chú Ngưu là anh em tốt từ nhỏ đến lớn của bố cô bé, mấy năm trước bị ngã gãy chân, đi lại hơi cà nhắc.

“Chú đến nói với hai đứa một tiếng. Ông bà nội các cháu thấy các cháu giờ sống vẫn được, đang tính toán ý đồ xấu đấy. Con nhà chú nghe được, chú nghĩ phải đến báo với các cháu một tiếng. Cũng chẳng biết thù oán gì, thấy các cháu sống được lại không vui. Chú mang cho ít rau dại phơi khô, nhà chú cũng chẳng có đồ gì ngon, chỉ có cái này là lấy ra được thôi.”

Tô Tiểu Tiểu mím môi, đẩy đồ trở về:

“Chú, cháu không thể lấy đồ của chú, bản thân chú cũng chẳng dễ dàng gì.”

“Vẫn dễ sống hơn nhà cháu một chút, cầm lấy đi, đừng khách sáo với chú. Trước kia lúc nhà các cháu khá giả cũng giúp chú không ít, giờ các cháu khó khăn, chú đến chút rau dại cũng không nỡ thì thành loại người gì?”

Tô Tiểu Tiểu cũng không thể nói với chú ấy là mình có kỳ ngộ, giờ cuộc sống tốt hơn nhiều rồi. Cô bé đành nhận lấy, tính toán qua một thời gian nữa sẽ biếu lại.

“Chú, chú yên tâm đi. Bọn họ nếu còn dám đến gây sự, cháu cầm dao phay đuổi họ ra ngoài.”

Tô Tiểu Tiểu hận đám người nhà họ Tô đến nghiến răng nghiến lợi.

“Được, có việc gì thì sang nhà gọi chú.” Ngưu Đại Sơn cà nhắc đi về.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc