Tô Kiến Thiết vốn là kẻ ngang tàng, trước khi lấy vợ tuy nghe lời mẹ, nhưng cũng biết lo cho bản thân, giả ngoan giả ngốc để trốn việc mà vẫn được ăn ngon. Ông đi theo con đường nịnh nọt mẹ ruột để ít phải làm việc.
Nhưng sau khi lấy vợ, cả người ông thay đổi hẳn, bắt đầu tìm đủ mọi cách kiếm tiền, kiếm đồ ngon về cho vợ con ăn dặm thêm.
Sau này có con gái, tình trạng đó càng không thể vãn hồi.
Bà cụ Tô đều nhìn thấy hết, lại càng thêm hận, hận đến mức muốn hành hạ chết cô con dâu này. Trong mắt bà ta, con dâu thì phải sống khép nép cẩn trọng, có đồ gì ngon đều phải hiếu kính bà mẹ chồng này.
Con trai lại càng phải có đồ ngon là mang hết đến chỗ bà ta, rồi để bà mẹ như bà ta phân chia. Còn hành động Tô Kiến Thiết chỉ chia cho bà ta một phần, phần còn lại mang thẳng về phòng mình, đối với bà cụ Tô chính là sự khiêu khích trắng trợn.
Khiêu khích quyền uy của bà ta trong cái nhà này, khiến người đã từ con dâu lên chức mẹ chồng như bà ta vô cùng mất mặt.
“Mẹ, mẹ xem bọn họ chỉ là một người đàn bà dặt dẹo, dắt díu theo bốn đứa con thì sống thế nào được chứ? Chẳng qua bây giờ người trong thôn còn chút thiện tâm, người này giúp một bữa, người kia giúp một bữa, nhưng đâu thể bữa nào cũng giúp được. Mẹ cứ yên tâm, chắc chắn bọn họ sẽ sống dở chết dở, người không ra người, ma không ra ma. Ngay cả ăn mày thời xưa cũng không bằng ấy chứ.”
Vợ Tô lão đại cũng là cháu gái bên nhà mẹ đẻ của bà cụ Tô, là người nắm bắt tâm tư bà mẹ chồng này chuẩn nhất. Bà mẹ chồng này chính là muốn tất cả phụ nữ trong nhà này ngoài mặt phải sống khổ sở hơn bà ta, kém cỏi hơn bà ta thì trong lòng bà ta mới thoải mái. Chỉ cần trong lòng bà ta cảm thấy ai sống tốt hơn mình, chắc chắn bà ta sẽ trăm phương ngàn kế gây khó dễ.
Cũng nhờ nịnh nọt theo hướng đó, quả nhiên sắc mặt bà cụ Tô đã tốt hơn nhiều.
“Hừ, đợi con tiện nhân đó chết đói, cứ lấy một chiếc chiếu cói vứt lên núi là được, cũng chẳng cần chôn cất.”
“Đúng đúng đúng, loại người như nó đâu xứng được hạ táng, có chiếc chiếu cói cuốn cho đã là mẹ đại phát từ bi rồi.”
Vợ lão tam bĩu môi khinh bỉ. Đúng là đồ già không chết nết không chừa và kẻ nịnh hót.
“Vợ thằng ba, cô có ý kiến gì à?” bà cụ Tô ném ánh mắt bất thiện qua.
“Không ạ, con đâu dám có ý kiến gì?”
“Hừ, còn không phục. Thằng ba mau kéo vợ mày xuống dạy dỗ lại đi. Bà già này chưa liệt giường mà nó đã thế này, nếu bà già này liệt giường thật, chỉ sợ nó bịt mũi cho bà chết ngạt mất.”
Chẳng bao lâu sau, trong phòng truyền ra tiếng vợ lão tam bị đánh.
Màn kịch bên nhà họ Tô này Tô Tiểu Tiểu không hay biết, cô bé cầm đôi tất đã chuẩn bị cho chị em tốt, lại cầm thêm một quả táo nhặt được, hai quả quýt, lon ton chạy sang nhà bạn.
Trời đã tối đen, may mà tuyết phủ trắng xóa nên cũng nhìn rõ đường.
Nhà A Hoa vừa ăn cơm tối xong, đang ngồi trên giường lò trò chuyện.
Tô Tiểu Tiểu trước kia cứ dăm ba bữa lại tới, quen cửa quen nẻo đẩy cổng sân đi vào, trước khi vào cửa phòng thì gọi to:
“A Hoa, tớ tới tìm cậu chơi đây.”
A Hoa kích động nhảy cẫng lên:
“Tiểu Tiểu!”
“Con cẩn thận chút, đừng để ngã.” Bà nội A Hoa bất lực nhìn cháu gái.
“Hì hì, Tiểu Tiểu cậu tới tìm tớ chơi nhanh thế, tớ vui quá.” A Hoa chẳng nghe lọt tai lời bà, chạy lon ton ra mở cửa.
“Ừa, tớ còn mang cho cậu ít đồ này.” Tô Tiểu Tiểu lắc lắc cái giỏ trong tay.
“Woa, cậu mang gì cho tớ thế?” A Hoa hào hứng kéo bạn lên giường lò:
“Bố, bố ngồi dịch sang bên cạnh một chút, con và Tiểu Tiểu không có chỗ chơi rồi.”
Bố A Hoa: “...”
Ngồi dịch ra nữa là bố con phải ngồi xuống đất đấy.
Nhìn dáng vẻ phồng má giận dỗi của con gái, anh đành bất lực nhích sang bên cạnh, ngồi chen chúc với vợ.
“Được rồi được rồi, nhường chỗ cho hai đứa chơi đấy.” Nhường chỗ ấm nhất trên giường lò cho hai đứa nhỏ chơi đùa.
Tô Tiểu Tiểu lấy từ trong giỏ nhỏ ra một quả táo:
“Cái này cho cậu ăn, cậu phải ăn nhanh lên nhé, táo này không còn tươi nữa đâu. Còn đây là hai quả quýt, nếu cậu thấy chua thì đưa cho bố cậu ăn.”
Bố A Hoa: “?”
Được lắm, đồ không ngon thì cho chú ăn chứ gì?