[TN60] Nhà Củi Thông Đến Hiện Đại, Hai Anh Em Nhặt Rau Nuôi Sống Cả Nhà!

Chương 3: Thiên đường rau củ

Trước Sau

break

Hai anh em vội vàng lùi sang một bên, tránh thật xa. Chưa được mấy chốc, một cỗ xe tải to đùng ầm ầm lái tới.

Sau đó là cảnh tượng mấy người đàn ông khiêng vác qua lại tấp nập. Nhìn kỹ thì thấy toàn là rau củ.

Một anh trai khiêng rất nhiều cải thảo, do chất đống quá cao nên một cây cải thảo rơi bịch xuống đất.

Tô Tiểu Tiểu vội vàng đưa tay lên miệng làm loa, gọi với theo: “Anh gì ơi! Anh làm rơi một cây cải thảo kìa!”

Đối phương nghe thấy nhưng chẳng thèm để ý, tiện chân đá một cái khiến cây cải thảo bay ra xa tít, cốt để nó không chắn đường người khác, lỡ có ai vấp ngã thì anh lại đen đủi phải đền bù, có khi mất mấy tháng lương.

Tô Tiểu Tiểu trợn tròn mắt không dám tin: “Anh, anh ấy không nghe thấy hay là không cần nữa vậy?”

“Anh thấy giống như là không cần nữa đâu. Vừa nãy anh ấy nghe thấy rồi, còn liếc nhìn về phía em một cái đấy.”

Tô Tiểu Tiểu vui mừng khôn xiết, lập tức chạy lon ton lại nhặt cây cải thảo lên. Cây cải to thật đấy!

“Anh ơi, cái này nếu anh không cần nữa thì cho em nhé?”

Vu Đồng thương hại liếc nhìn cô bé một cái. Nhìn chiếc áo bông rách nát trên người cô bé, anh tự hỏi không biết đã là thời đại nào rồi mà còn có nhà nghèo đến thế này.

Nhưng mà ở cái chợ đầu mối nông sản này, người đến nhặt rau thừa cũng chẳng ít. Bất kể cuộc sống dễ thở hay không, vẫn có khối người đến đây mót của rơi của vãi.

“Em gái nhỏ, nếu em muốn nhặt rau thì đi vào bên trong kia kìa. Ở đó có bốn cái thùng màu xanh lá dựa vào nhau, xung quanh vứt nhiều rau lắm. Chịu khó lựa kỹ thì kiếm được khối cái ăn được đấy.”

Tô Tiểu Tiểu nghe xong vui đến mức mắt híp lại thành một đường chỉ: “Cảm ơn anh, em đi xem ngay đây ạ.”

Cô bé chạy lon ton về kéo tay anh trai, hăm hở chạy vào bên trong.

“Anh, nếu chúng ta nhặt được nhiều rau thật, thì mùa đông này không lo chết đói nữa rồi!”

Tô Tiến cũng khấp khởi mừng thầm, hai anh em chạy một mạch đến khu vực tập kết rác.

Trên mặt đất la liệt rau củ, có thứ người ta vứt cả thùng lớn vì không dùng đến nữa.

“Anh! Nhìn xem kia có phải trứng gà không?” Tô Tiểu Tiểu chỉ vào một góc. Ở đó có một cái hộp nhựa trong suốt, bên trong thấp thoáng sáu quả trứng gà.

Tô Tiến nhìn theo hướng tay em gái, lập tức lén la lén lút mò đến cạnh thùng rác, nhanh như chớp nhặt cái hộp lên. Đưa đến trước mắt nhìn kỹ mới hiểu tại sao hộp trứng này bị vứt bỏ.

Không biết quả nào bị vỡ mà lòng đỏ trứng dính nhoe nhoét khắp hộp.

Người khác chê bẩn, nhưng hai anh em thì không. Cả hai hân hoan như bắt được vàng, ôm khư khư “bảo bối” vào lòng.

“Hôm nay phải chất đầy gùi rồi hẵng về! Buổi tối nấu thật nhiều rau, nhất định phải ăn một bữa no nê rồi ngủ.” Tô Tiểu Tiểu tuyên bố hùng hồn, rồi như một con nghé con hăng máu, cô bé lao vào đám đông đang nhặt rau.

Tô Tiến bám sát phía sau yểm trợ.

Người nhặt rau ở đây cũng khá đông, nhưng họ đều kén cá chọn canh, cái này chê xấu, cái kia chê héo. Không sao cả, với cô bé thì tất cả đều là của ngon vật lạ.

Mấy củ khoai tây lồi lõm sần sùi khó gọt vỏ? Lấy!

Mấy củ khoai lang đã mọc mầm? Lấy!

Hai quả cà chua bị đè nát? Trời ơi, sao có thể bỏ qua được chứ?

Ngửi thấy mùi cà chua chua ngọt thơm phức, Tô Tiểu Tiểu không kìm được lòng, chùi qua loa vào quần áo rồi cắn một miếng, quả còn lại đưa cho anh trai.

“Anh, anh mau ăn đi, ngon lắm.”

Còn có một số loại rau lá xanh, bên ngoài trông héo queo, nhưng lột bỏ lớp lá già đi thì bên trong vẫn tươi ngon chán.

“Cô bé, nhặt rau không phải nhặt như cháu đâu. Cháu phải chọn cái tốt như bọn bà này này. Ví dụ như thùng rau kia, lớp trên cùng bị hỏng nên người ta vứt cả thùng, nhưng bới xuống dưới thì vẫn tìm được khối cái ngon đấy.”

Một bác gái thấy cô bé cái gì cũng vơ vét nên có lòng tốt chỉ điểm.

“Nhìn củ khoai tây cháu cầm kìa, sần sùi thế kia gọt vỏ cực lắm. Cháu bới thêm chút nữa chắc chắn sẽ tìm được củ tròn trịa hơn. Còn khoai lang mọc mầm rồi thì ăn không ngon đâu, bỏ đi.”

Những người này cũng chẳng phải quá túng thiếu, chủ yếu thấy nhiều rau tốt bị vứt đi uổng phí nên tiếc của. Họ rủ rê vài ba chị em bạn dì đến nhặt rau, vừa nhặt vừa tán gẫu, coi như thú vui qua ngày.

Tô Tiểu Tiểu nghe những lời này mà mắt tròn mắt dẹt. Không phải chứ? Điều kiện sống ở đây tốt đến mức nào mà người ta còn kén chọn được như thế cơ chứ?

Ghen tị thật đấy!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc