Tô Tiểu Tiểu nhìn mớ rau dại mình mang về được, vui vẻ hít hít mũi, vội vàng mặc lại áo bông.
Giọng điệu cô bé đầy hân hoan vì sắp có cái bỏ bụng: “Anh, chỗ rau dại này đủ ăn hai ngày đấy, chúng ta mau đi nấu đi, em đói lắm rồi. Người em run quá, sắp đứng không vững nữa rồi.”
Tô Tiến vội đỡ lấy cô em gái đang lảo đảo muốn ngã: “Em ngồi đây đi, anh đi nấu nhanh cho.”
“Được.” Tô Tiểu Tiểu thật sự đứng không nổi nữa, đặt mông ngồi phịch xuống đống củi.
Một lát sau, một bát canh rau dại nóng hổi được bưng tới. Canh chỉ bỏ một nhúm muối nhỏ, ngoài ra chẳng có gì thêm.
Tô Tiểu Tiểu ăn ngấu nghiến, húp sạch sẽ cả cái lẫn nước. Tuy chỉ no được ba phần, nhưng người cũng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Trong phòng ngủ.
Tô Tiến bưng bát canh rau dại, cẩn thận bón cho mẹ, bát của mẹ có bỏ thêm một chút xíu mỡ lợn.
“Mẹ, mẹ ăn nhiều một chút. Mẹ khỏe thì hai em trai mới có thể ăn no.”
Cậu bé nhìn bát canh mà nuốt nước miếng, định bụng đợi mẹ ăn xong rồi mình mới ăn phần còn lại.
“Con và em ăn chưa?” Lý Quế Vân chống tay đỡ cơ thể, khó nhọc ngồi dậy: “Mẹ đâu cần ăn nhiều thế này, con và em chia nhau thêm chút đi.”
“Mẹ, con ăn rồi, em cũng ăn rồi.” Tô Tiến quệt miệng, nói dối để mẹ yên tâm: “Mẹ mau ăn đi.”
“Được.” Lý Quế Vân vừa định ăn thì phát hiện điều bất thường. Trong bát không phải rau dại phơi khô dự trữ, mà là rau dại tươi xanh mơn mởn.
Bà vội vàng hỏi dồn: “Rau dại tươi này ở đâu ra? Bên ngoài tuyết rơi dày thế kia cơ mà.”
“Mẹ, để con kể mẹ nghe. Con và anh trai vừa nãy lúc đẩy cửa phòng củi thì bước thẳng đến một nơi lạ lắm. Nơi đó không giống chỗ chúng ta, mùa đông cây cối còn chưa rụng lá, dưới đất vẫn còn rau dại mọc.”
Tô Tiểu Tiểu nhảy chân sáo từ bên ngoài vào, vui vẻ kể lại cuộc gặp gỡ kỳ lạ vừa rồi.
Lý Quế Vân nghe mà tim đập thình thịch vì sợ: “Cái con bé này, gan to thật, không biết sợ là gì à.”
“Hì hì, là do máu dính vào tranh Môn Thần mới xuyên qua được đó mẹ. Môn Thần chắc chắn sẽ không hại chúng ta đâu.”
Tô Tiểu Tiểu kéo cái ghế đẩu nhỏ, trèo lên giường lò ngồi cạnh mẹ.
“Cứ tiếp tục thế này nhà mình cũng sẽ chết đói thôi, bây giờ tìm được một nơi khác biệt như vậy chẳng phải rất tốt sao?”
Lý Quế Vân thở dài não nề: “Là mẹ vô dụng, làm liên lụy các con.”
“Mẹ, mẹ không được nói như vậy, không có mẹ thì làm sao có chúng con?” Tô Tiểu Tiểu chồm tới bịt miệng bà lại: “Mẹ không được nói gở nữa nha. Mẹ mau ăn đi, ăn xong còn cho các em ăn nữa.”
“Được, mẹ nghe hai con.” Lý Quế Vân cố ăn một nửa, phần còn lại nhất quyết không chịu ăn thêm: “Tiểu Tiến, con chắc chắn chưa ăn gì, ăn nốt chỗ này đi. Em gái mới 5 tuổi, trong nhà còn phải dựa vào con đấy.”
“Dạ.” Tô Tiến gật đầu, cầm lấy bát canh.
...
Buổi chiều.
Tô Tiểu Tiểu lại rục rịch ngóc đầu dậy, cô bé vẫn muốn quay lại nơi hồi sáng thêm lần nữa. Đào thêm chút rau dại, buổi tối cả nhà sẽ có cái để ăn, thà mạo hiểm chút còn hơn để bụng đói cồn cào không ngủ được.
Tô Tiến thừa biết suy nghĩ của em gái, thầm cảm thán con bé này gan dạ thật. Cậu bé lặng lẽ đeo gùi lên, định đi cùng em.
“Anh, em muốn đi xuống chân núi bên đó xem thử, được không?” Tô Tiểu Tiểu nhìn về phía chân núi ở thế giới bên kia, ánh mắt háo hức.
Tô Tiến nhìn thoáng qua: “Hơi xa đấy, em thật sự muốn đi à?”
“Muốn!” Giọng Tô Tiểu Tiểu lanh lảnh đáp. Tình cảnh bây giờ còn có thể tệ hơn sao? Sắp chết đói cả rồi, sợ gì nữa.
“Vậy thì đi thôi.”
Hai anh em nắm tay nhau, đi về phía chân núi. Nhìn thì tưởng gần, nhưng đi bộ cũng mất gần nửa tiếng đồng hồ.
Khi còn cách đó một đoạn ngắn, hai đứa trẻ đứng bên đường quan sát, đưa mắt nhìn nhau đầy thắc mắc.
Tô Tiểu Tiểu chưa đi học, một chữ bẻ đôi cũng không biết, chỉ đành mong đợi vào anh trai: “Anh, anh biết chữ không? Trên tấm bảng kia viết cái gì thế?”
“Cái gì mà... chợ đầu mối ấy. Chữ đầu tiên anh không biết, mấy chữ phía trước hình như là tên địa danh, gọi là Ngọc Sơn.”
Tô Tiến năm nay 9 tuổi nhưng vẫn chưa được đến trường chính quy, mấy chữ bập bẹ biết được là nhờ đi học lỏm ở lớp xóa mù chữ trong thôn.
Hai anh em đang thì thầm to nhỏ thì bỗng có tiếng người gọi giật lại:
“Hai đứa nhỏ kia! Mau tránh sang bên cạnh một chút, xe sắp tới rồi!”