[TN60] Nhà Củi Thông Đến Hiện Đại, Hai Anh Em Nhặt Rau Nuôi Sống Cả Nhà!

Chương 4: Những món quà bất ngờ

Trước Sau

break

“Ái chà, chỗ này có hai quả trứng vịt muối, ai lấy không? Tôi đây lắm bệnh tuổi già, không ăn được món này. Tôi xem qua rồi, vẫn chưa hết hạn đâu. Chỉ là bao bì bên ngoài hơi bẩn chút thôi, mấy bà ai lấy không?”

Khu chợ nông sản này không chỉ bán rau củ mà còn bán cả các loại gia vị, gạo, dầu... Nhìn chung nhu cầu thiết yếu hàng ngày đều có thể mua được ở đây, dù mặt hàng chủ lực vẫn là rau.

“Không lấy, không lấy đâu. Mấy chị em già chúng ta ở đây ai mà chẳng có bệnh trong người? Ăn được thì đã nhặt về rồi, nếu có người khác muốn thì cứ cho họ mang về.”

Tô Tiểu Tiểu nghe thấy thế mắt sáng rực lên, lập tức giơ tay: “Bà ơi, nếu các bà không cần thì cho cháu được không ạ?”

“Được chứ, cho cháu đấy.”

Mấy bà cụ nhanh chóng nhặt xong phần mình, mỗi người xách một túi rau nhỏ đủ dùng rồi rảo bước về nhà.

Ngoại trừ một bà cụ lao công đang quét dọn vệ sinh, khu vực này giờ chẳng còn ai.

“Anh, mau lại đây! Không còn ai nữa rồi, chúng ta mau bới đi, đồ tốt còn nhiều lắm. Vừa nãy em còn xin được mấy quả trứng vịt muối này.”

“Tới đây.” Tô Tiến vội vàng chạy lại giúp em gái bới móc, phân loại cái nào ăn được, cái nào phải bỏ.

“Này, hai đứa nhỏ tránh ra chút, dì đổ rác.” Một người phụ nữ trung niên bưng một thùng xốp đi tới.

Hai anh em vội lùi sang bên cạnh vài bước, đợi người phụ nữ vừa đi khuất liền nhào tới bới đống đồ bà ấy vừa vứt.

Chủ yếu là bao bì, túi rác linh tinh.

“Em! Em xem trong cái túi này có đồ này.” Tô Tiến cầm lên một cái túi có in hình chùm nho, bên trong vẫn còn sót lại vài quả.

“Nào, em nếm thử xem.” Cậu bé lấy nho ra đưa cho em gái.

“Oa, vẫn còn ngon lắm, chưa hỏng chút nào.” Tô Tiểu Tiểu chùi qua vào áo rồi bỏ tọt vào miệng: “Ngọt quá! Chúng ta tìm kỹ xem còn sót quả nào không.”

Trong đống túi bao bì to tướng ấy, hai anh em thật sự mót được một nắm nho nhỏ.

“Hì hì, chắc chắn là nó rơi lọt thỏm ở bên trong, bà thím kia không để ý nên chúng ta mới vớ được món hời.”

Tô Tiểu Tiểu hớn hở nhặt một cái túi nhỏ sạch sẽ đựng nho vào, trịnh trọng đặt lên trên cùng của cái gùi, thầm mong đừng ai đè bẹp mất mấy quả nho quý giá.

“Anh, gùi đầy ắp rồi, chúng ta về trước đi, mai lại tới. Về nhà nấu trứng gà cho mẹ ăn để mẹ có sữa cho hai em trai bú.”

Từ xa, Vu Đồng nhìn thấy hai bóng dáng nhỏ bé cõng chiếc gùi rau trĩu nặng rời đi, anh lắc đầu ngán ngẩm. Trên đời này người khổ nhiều vô kể, anh có muốn giúp cũng chẳng xuể.

Anh lại quay người tiếp tục công việc bốc vác của mình.

...

Đi được nửa đường, Tô Tiến muốn đỡ lấy cái gùi cho em.

Tô Tiểu Tiểu nghiêng người tránh: “Anh, sức anh đâu có bằng em, để em cõng cho. Anh phụ trách nghe ngóng động tĩnh xung quanh là được.”

Nói ra cũng lạ, hai đứa con nhà họ Tô đều có khả năng đặc biệt. Tô Tiểu Tiểu trời sinh sức khỏe hơn người, còn Tô Tiến thì thính giác cực nhạy, luôn nghe thấy những âm thanh mà người thường không nghe được.

Tô Tiến cũng không tranh giành nữa, cậu thừa nhận sức mình không bằng em gái.

Đôi tai cậu khẽ động đậy, ngay lập tức cậu kéo tay em gái lại: “Đợi đã, chúng ta đổi hướng khác đi. Anh nghe thấy tiếng bước chân người đi từ phía trên xuống.”

Hai đứa trẻ lặng lẽ rẽ sang lối khác, rón rén từng bước nhỏ, vừa đi vừa nín thở lắng nghe động tĩnh phía trên.

Một giọng nam thô lỗ vang lên: “Chỗ này hoang phế hết rồi, còn về lấy làm cái gì nữa? Cùng lắm thì bỏ tiền ra mua cái mới.”

“Đồ khác có thể không lấy, nhưng kỷ vật mẹ tôi muốn thì sao có thể bỏ được? Đi thôi, mau lấy rồi trở về, bà cụ còn đang đợi đấy. Bà ấy cả đời chẳng còn bao nhiêu niềm vui, chỉ muốn giữ lại chút kỷ niệm thời trẻ thôi.”

“Được rồi, đi nhanh lên.”

Đợi hai người kia đi khuất, hai anh em mới nhìn nhau thở phào, rồi ba chân bốn cẳng chạy ngược lên phía trên.

Đẩy cửa phòng củi ra, một luồng ánh sáng trắng lóe lên, hai anh em đã trở về căn phòng củi quen thuộc của mình.

Về đến nhà an toàn, cả hai buông lỏng người, thở phào nhẹ nhõm.

“Anh, chúng ta mau kiểm tra chỗ trứng gà này đi, xem có quả nào bị vỡ không.”

Tô Tiểu Tiểu vẫn canh cánh chuyện mấy quả trứng, vừa đặt gùi xuống là muốn kiểm tra ngay.

“Ấy ấy, từ từ đã. Anh đi lấy cái bát đựng.” Tô Tiến vội vàng ngăn lại: “Đừng làm hỏng đồ.”

Cậu bé xoa xoa tay, chạy vội vào bếp lấy bát.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc