Tô Tiến ra ngoài đón em gái, thấy cô bé một tay xách cái giỏ tre to, tay kia còn cầm một cái bọc vải bố nhỏ.
“Sao em còn cầm cái bọc vải bố về, bên trong là gì thế?”
“Bác đại đội trưởng cho đấy, bảo là cho nhà mình ứng trước ít lương thực từ kho, đợi sang năm trả lại.” Tô Tiểu Tiểu đi được nửa đường thì tình cờ gặp đại đội trưởng cũng đang đi về hướng nhà mình. Đại đội trưởng bèn đưa đồ cho cô bé, đỡ phải chạy thêm một chuyến.
“À à, hóa ra là thế. Nhưng không phải bảo là trong kho hết lương thực rồi sao? Cái này không phải là bác đại đội trưởng tự bỏ tiền túi ra đấy chứ?”
Mấy hôm trước trong nhà thực sự không sống nổi nữa, cậu từng đi cầu xin đại đội trưởng, muốn ông cho nợ ít lương thực, đợi sang năm trả. Nhưng năm nay chia lương thực đã chia rồi, trong kho chẳng còn gì. Đó là lương thực dự trữ và hạt giống, chưa đến năm mất mùa hay thiên tai thì không thể động vào.
Cánh cửa kho đó một mình đại đội trưởng cũng không mở được, phải có kế toán đại đội, đại đội trưởng và bí thư cùng nhau mới mở được.
“Em nghĩ chắc là thế đấy.” Tô Tiểu Tiểu mở túi lương thực ra nhìn một cái:
“Chỗ ngô này đều tách hạt xong xuôi rồi, nếu thực sự lấy trong kho ra thì sao lại tách sẵn chứ?”
Năm ngoái thu hoạch không tốt lắm, mọi người đều phải thắt lưng buộc bụng qua ngày, không ngờ đại đội trưởng còn mang một túi lương thực qua. Với tình hình nhà cô bé hiện tại, nếu không có kỳ ngộ thì sao có thể trả được? Ngay từ đầu bác ấy đã chuẩn bị tâm lý một đi không trở lại rồi.
“Người ngoài đối xử với mình đều tốt, chỉ có mấy người kia... không bằng cầm thú.”
Tô Tiểu Tiểu hận đến nghiến răng:
“Nếu không phải bọn họ thất đức như thế, mẹ cũng sẽ không đến giờ vẫn phải chống gậy mới đi được.”
“Đừng để ý đến bọn họ nữa, làm chuyện thất đức nhiều rồi sẽ gặp ma thôi.”
Tô Tiến vỗ vỗ đầu em gái:
“Đi thôi, mình về nhà trước, lát nữa mình còn phải lên đồn công an hỏi thăm tình hình nữa.”
Hai người muốn đi nhờ xe bò của đại đội, hôm nay xe bò của đại đội đang để không, hai người nói với đại đội trưởng một tiếng, đại đội trưởng đồng ý rồi. Ông cụ đánh xe bò sống cạnh chuồng bò, Tô Tiểu Tiểu đưa hai củ khoai tây nhờ ông chạy một chuyến.
Gió lạnh lắm, thổi đầu óc người ta choáng váng. Tô Tiểu Tiểu ôm hết chăn trong nhà ra, hai anh em co ro quấn chăn.
Ông cụ đánh xe bò quay đầu nhìn một cái, thắt chặt cái áo da chó và mũ lông thỏ trên người.
“Đến đồn công an phải không? Hai đứa ngồi cho vững, quấn chăn chặt vào, đừng để cảm lạnh đấy.”
“Vâng ạ, vâng ạ, ông Vương.”
Xe bò đi rất chậm trên nền tuyết, mất gần hai tiếng đồng hồ mới đến đồn công an huyện.
Xe bò dừng bên cạnh đồn công an, hai đứa trẻ nhảy xuống, chạy vào trong đồn, thực sự quá lạnh.
“Hai đứa nhóc này đến làm gì đấy?” Ông bảo vệ chặn người lại ngay.
“Ông ơi, chúng cháu đến hỏi thăm tình hình ạ. Bố cháu mất tích một tháng trước, không tìm thấy người, chúng cháu muốn đến hỏi xem có manh mối gì không.”
Tô Tiểu Tiểu xoa xoa khuôn mặt đỏ ửng vì lạnh, cảm giác nói chuyện cũng hơi líu lưỡi, nửa khuôn mặt rụt vào trong cổ áo.
“Được, thế hai đứa vào đi.” Ông bảo vệ đúng là có nghe nói, mất con mất vợ thì nhiều, chứ đàn ông đàn ang to lớn mà mất tích thì vẫn hiếm thấy.
Hai người chạy thẳng đến văn phòng của chú Phó công an phụ trách vụ này.
Chú Phó công an rất ấn tượng với hai đứa trẻ này. Về tình hình của đồng chí Tô Kiến Thiết, vẫn luôn là hai đứa trẻ này đến hỏi, anh cũng nghe ngóng biết được tình cảnh nhà này.
Thấy hai đứa trẻ lạnh cóng, anh vội vàng rót nước nóng, tìm hai cái chai thủy tinh truyền dịch, đổ ít nước nóng vào cho chúng ủ ấm.
“Hiện tại thì phía các chú vẫn chưa có tin tức gì. Lúc các cháu báo công an, các chú có tra được một chút manh mối. Nhưng lần theo manh mối đó tra tiếp thì lại không có tin tức gì cả. Vì không có tin tức nên phía các chú cũng không thể đảm bảo hay đưa ra bất kỳ phỏng đoán nào cho các cháu. Nhưng các cháu yên tâm, các chú sẽ tiếp tục điều tra.”
Chú Phó công an thở dài, theo suy đoán của anh, đã lâu như vậy rồi, người có khi đã ở cách xa ngàn dặm, thực sự rất khó tìm được.
Lưng Tô Tiểu Tiểu cũng không thẳng nổi nữa, ủ rũ xụ vai xuống, giọng điệu cũng ỉu xìu:
“Thế qua một thời gian nữa chúng cháu lại đến hỏi tình hình ạ.”
“Cháu nhỏ, cháu yên tâm. Nếu có tin tức gì thì phía các chú cũng sẽ đến đại đội thông báo cho các cháu ngay lập tức.”
Chú Phó công an cũng không biết nói gì cho phải, muốn an ủi cháu nhỏ một chút nhưng cũng không giỏi khoản này, đang định ra ngoài gọi hai đồng nghiệp biết dỗ dành trẻ con vào thì thấy đứa trẻ đã tự khôi phục lại tinh thần.