Tại nhà ông lang Triệu.
Trời đất ngập tuyết, ông Triệu vẫn đang loay hoay với đống dược liệu bảo quản từ trước khi vào đông.
“Có gì mà loay hoay mãi thế? Cái thời tiết quỷ quái này cũng không mang ra phơi được, ông cứ để yên chỗ đó không được à?”
Chu Tú Anh bực bội lườm ông già một cái:
“Ông rảnh rỗi không có việc gì làm thì ngồi yên một lúc không được sao?”
“Ôi dào, đống dược liệu này một ngày không xem tôi không yên tâm. Thuốc công xã cấp dùng hết rồi, toàn dựa vào đống thảo dược này cầm cự, nhỡ xảy ra vấn đề gì thì đại đội biết làm thế nào?”
Hai ông bà đang nói chuyện thì cửa sân bị đập vang.
“Ông Triệu ơi!”
“Ai đấy? Tự vào đi, cửa sân không khóa.” Sợ người trong làng đến tìm, ông ở trong nhà không nghe thấy nên cửa sân không khóa, nếu có việc gấp thì người ta có thể tự vào thẳng.
“Ông Triệu ơi là cháu, con trai nhà Tô Kiến Thiết ạ. Cháu muốn nhờ ông qua xem cho mẹ cháu với, hai em trai cháu đã đầy tháng rồi, mẹ cháu giờ xuống giường đi lại vẫn cần người dìu.”
Tô Tiến chạy vội vào nhà.
Ông Triệu thở dài, tình hình mẹ thằng bé ông từng qua xem hai lần rồi:
“Tình hình mẹ cháu chỉ có thể dựa vào tĩnh dưỡng thôi, nhưng điều kiện nhà cháu... uống thuốc không bằng nghĩ cách kiếm chút đồ ngon. Được ăn đồ ngon còn hơn uống bất cứ thứ thuốc gì. Đi thôi, ông đi với cháu xem sao.”
Đeo hòm thuốc bằng gỗ lên lưng, ông đội gió tuyết đi về phía nhà cũ họ Tô ở cuối thôn.
Tổ tiên nhà ông cũng có chút y thuật gia truyền, sau này thời thế loạn lạc, mang cả đại gia đình trốn ở cái nơi khỉ ho cò gáy này. Bắt mạch kê đơn thì ông vẫn thạo lắm.
Bắt mạch lần đầu, ông còn không dám tin, lại bắt lần thứ hai.
“Nửa tháng trước ông cũng bắt mạch cho mẹ cháu một lần, cơ thể thiếu hụt rất nghiêm trọng. Sinh con vốn là chuyện rất tổn hao khí huyết, lại còn không ăn không uống.
Lại gặp phải chuyện khó sinh, từng chuyện chồng chất lên nhau, cơ thể mẹ cháu cứ như cái rây tre để mấy chục năm rồi ấy. Nhìn thì có vẻ không có bệnh gì lớn, nhưng chạm nhẹ một cái là rách toạc ra, dùng sức chút là gãy. Hôm nay bắt mạch cho mẹ cháu vẫn kết quả tương tự, nhưng có thể cảm nhận được là đang hồi phục từng chút một.
Nếu giữ vững được đà này thì cơ thể sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi. Nói trắng ra, mẹ cháu chính là ăn không ngon, uống không tốt, cơ thể bị rút cạn rồi.”
Ông Triệu cũng ngạc nhiên lắm, không biết cái nhà bệnh tật ốm yếu, neo đơn này kiếm đâu ra đồ tốt tẩm bổ, nhưng có thể bồi bổ cơ thể lên được cũng là chuyện tốt.
“Để ông xem hai đứa nhỏ nữa nào.” Hai đứa nhỏ không tính là sinh non, ngày sinh cũng nằm trong dự kiến. Cơ thể không có bệnh tật gì lớn, chủ yếu là đói.
Tô Kiến Thiết cũng muốn tranh thủ lúc tuyết chưa chặn đường, lên thành phố thăm họ hàng, tiện thể kiếm chút đồ tốt tẩm bổ cho vợ, ai ngờ đi chuyến này là một đi không trở lại.
“Hai đứa trẻ vấn đề không lớn, cũng là bệnh do đói mà ra, được ăn no là từ từ sẽ khỏe, không cần lo.”
Ông thong thả thu dọn đồ đạc của mình:
“Chỗ khác ông cũng không tiện xem, nhưng nhìn sắc mặt và mạch tượng của mẹ cháu thì hồi phục khá tốt. Cố gắng đừng cử động nhiều, dưỡng cho tốt vết thương. Vốn dĩ vết thương ở chỗ đó hồi phục đã chậm hơn bình thường, vết thương của mẹ cháu chưa lành đã lại bị thương tiếp thì hồi phục sẽ càng chậm hơn. Bất kể làm gì cũng không thiếu mấy ngày này đâu, dưỡng cho tốt vào. Nếu không cứ dây dưa mãi, sau này thành bệnh cũ lâu năm, không khỏi được đâu. Chẳng cần đợi đến già, ngoài ba mươi là đã phải chịu tội rồi.”
Lý Quế Vân gật đầu tỏ ý bà đều nhớ kỹ:
“Tiểu Tiến, lấy chút đồ biếu ông Triệu.”
Tô Tiến vội vàng đưa nửa cân gạo đã chuẩn bị sẵn ra.
Ông Triệu cũng chẳng nhìn là cái gì, từ chối thẳng thừng:
“Không cần đâu, ông chỉ đi một chuyến thôi, cũng không dùng thuốc, cần đồ gì chứ. Ông về đây.”
Nói rồi ông đội cái mũ da chó lên, đội gió tuyết đi về nhà.
Tô Tiến khó xử nhìn mẹ, Lý Quế Vân lắc đầu:
“Đợi lần sau đi, tính ông Triệu của con gàn dở lắm. Con mà đuổi theo đưa, ông ấy nhất định sẽ mang trả lại cho mình. Ông ấy thấy nhà mình sống khổ nên không nỡ lấy đồ, đợi nhà mình từ từ khấm khá lên, con hãy mang sang biếu ông, lúc ấy ông sẽ không từ chối nữa.”
“Vâng, con nhớ rồi ạ.”
“Anh! Ra đỡ một tay, mặc nhiều quá, em không đi nổi nữa rồi.”
Giọng Tô Tiểu Tiểu đặc biệt to, đánh thức cả hai đứa nhỏ đang ngủ. Có điều hai đứa nhỏ ngoan thật sự, bị đánh thức cũng không khóc, chỉ bĩu môi, vẻ mặt rất không vui.
Lý Quế Vân vội vàng dỗ con, vỗ vỗ lưng chúng.