[TN60] Nhà Củi Thông Đến Hiện Đại, Hai Anh Em Nhặt Rau Nuôi Sống Cả Nhà!

Chương 25: Đổi gạo lấy trứng

Trước Sau

break

Lý Quế Vân vuốt ve túi sữa bột, cũng thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn hai đứa con, vẫy vẫy tay bảo chúng lại gần.

“Khổ cho hai đứa rồi, tuổi còn nhỏ thế này đã phải gánh vác cả cái nhà.”

“Mẹ, con nói mẹ nghe, không khổ chút nào đâu ạ. Mỗi ngày chúng con đi nhặt đồ còn thấy thú vị lắm, cứ như đi tìm kho báu trong truyện ấy, hay cực kỳ. Không mệt chút nào, còn nhẹ nhàng hơn bình thường đi đào rau dại nhiều.”

Tô Tiểu Tiểu ríu rít kể cho bà nghe những chuyện thú vị khi đi nhặt đồ.

“Hôm nay còn nhặt được một cái chăn bông nữa, hơi bẩn, giặt đi là dùng được. Cái chăn đó mềm xốp lắm luôn, không giống cái chúng ta đắp bây giờ cứng như cục sắt đâu. Đến lúc đó chúng ta đắp chung, cái chăn đó to lắm.”

Lý Quế Vân cười dịu dàng:

“Được, nghe theo Tiểu Tiểu nhà mình hết.”

Cơm trưa làm thịnh soạn vô cùng, một nồi cơm không độn khoai lang khoai tây. Số bì lợn còn lại luộc hết, cho xì dầu và giấm, vị rất đậm đà, đầy ắp một chậu. Còn nấu một bát canh củ cải thịt, hẹ để tối xào trứng ăn.

Tô Tiểu Tiểu hạnh phúc sướng rơn cả người, sao có thể hạnh phúc thế này cơ chứ, ăn cũng ngon quá đi mất!

“Anh, ngày mai mình phải nhớ đi mua thêm ít gạo nữa. Trong nhà không có lương thực thì trong lòng hoang mang lắm, mình phải đổi hết tiền thành vật tư có thể ăn được.” Cô bé vừa nhét đầy cơm vào mồm, hạnh phúc híp mắt lại, vừa lên kế hoạch cho sau này.

“Được thôi, trong tay mình còn lại mấy chục đồng, mua nhiều gạo một chút tích trữ trong nhà cũng tốt.” Tô Tiến gật đầu đồng ý.

Lý Quế Vân nhìn hai đứa con:

“Hay là mua ít lương thực phụ độn vào ăn cùng đi? Cứ ăn gạo trắng mãi, chúng ta có chịu được chi phí không?”

“Mẹ, gạo trắng 2 đồng một cân, có lúc 1 đồng rưỡi, chúng con đi nhặt phế liệu một ngày bán đi là đổi được khoảng 30 đồng, một ngày mua được những 15 đến 20 cân cơ, chúng ta chịu được mà.”

Đừng thấy Tô Tiểu Tiểu không biết mấy chữ, tính toán cũng nhanh nhẹn lắm, ngón tay nhỏ bấm một cái là tính ra ngay.

Tuy nói vậy nhưng cô bé vẫn định ngày mai đi xem lương thực phụ bán thế nào. Nếu rẻ hơn thì tích trữ một ít cũng tốt. Đợi ra xuân đi làm, nhà cô bé cũng không có lao động chính, chỉ có cô và anh trai cắt cỏ lợn, một ngày kiếm hai ba công điểm, gần như chẳng được chia lương thực gì. Tích trữ nhiều một chút, trong lòng mới yên tâm.

Ăn cơm xong, hai anh em mặc hết những gì có thể mặc lên người, quấn mình tròn như quả bóng. Tô Tiểu Tiểu bước đi cũng khó khăn, từng chút từng chút tiến về phía trước một cách dũng cảm. Trong tay cô bé cầm một cái làn, bên trong lót rơm và chăn bông để trứng gà không bị lạnh hỏng, còn để thêm một cân gạo.

Cô bé lạch bạch đi đến nhà thím Hà Hoa, sáng nay anh cô bé chưa đến.

“Thím Hà Hoa có nhà không ạ?” Tô Tiểu Tiểu gân cổ lên gọi, mùa đông trong sân vắng tanh, không gọi to thì chẳng nghe thấy gì.

“Có, có, có!” Thím Hà Hoa nghe thấy tiếng động vội vàng từ trên giường lò dậy, khoác áo ra mở cửa, mở cửa xong vội vàng chạy vào nhà:

“Ôi mẹ ơi, lạnh chết người ta!”

“Tiểu Tiểu, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không? Có chuyện gì cháu cứ nói với thím, thím giúp được nhất định sẽ giúp.”

“Không phải đâu thím ạ. Cháu muốn nhờ thím đổi giúp ít trứng gà, dùng gạo trắng đổi. Nửa cân gạo đổi một làn nhỏ trứng gà.” Tô Tiểu Tiểu vào nhà, bên trong rất ấm, ấm hơn nhà cô bé.

Trong nhà có rất nhiều người, thấy cô bé cũng cười chào hỏi.

“Tiểu Tiểu đến đấy à, để bà Lý đi rót nước cho cháu nhé.”

“Không cần đâu bà Lý ạ. Cháu không uống nước, cháu đi ngay đây, trời lạnh thế này bà đừng đi lại.” Tô Tiểu Tiểu vội vàng ngăn bà lại.

Bà cụ Lý cũng không miễn cưỡng, từ trong tủ lấy ra một nắm đậu nành rang đưa qua:

“Nào ăn chút đậu rang đi. Đổi trứng gà hả? Bà đi lấy cho cháu. Trong nhà đúng là có không ít trứng gà.”

Nhà đông người, gà nuôi được cũng nhiều, cộng thêm bà nuôi khéo, gần như ngày nào gà cũng đẻ trứng. Giờ trời lạnh rồi, gà không thích đẻ trứng lắm nhưng một ngày cộng lại cũng được hai quả. Con dâu hai ngày ăn một quả, còn lại đều tích cóp, thời tiết xấu quá cũng không mang lên trấn đổi ít muối được.

Hơn hai mươi quả trứng để trong làn, Tô Tiểu Tiểu đặt thẳng một túi gạo lên bàn.

“Thím, đồ cháu để đây, cháu đi trước nhé.”

“Ấy ấy ấy, không đúng đâu, chỗ gạo này đâu chỉ nửa cân, thím nhìn phải có cả cân rồi.” Thím Hà Hoa liếc mắt cái là nhận ra không đúng, vội vàng đưa tay định kéo người lại.

“Thím, phần còn lại là biếu thím ăn đấy, trước kia thím cũng mang cho nhà cháu không ít đồ ăn.”

Bỏ lại câu này, Tô Tiểu Tiểu đi nhanh thoăn thoắt:

“Thím, thím không được mang trả lại cho cháu đâu. Thím mà mang trả lại, cháu lại mang sang tiếp. Thím mà mang trả lại nữa, cháu lại mang sang tiếp, đến lúc đó ai thấy mệt thì người đó nhận.”

Thím Hà Hoa bất lực cười:

“Cái con bé này.”

Bà cụ Lý nghĩ ngợi:

“Thế này đi, hai hôm nữa con thu xếp ít đồ ăn mang sang cho chúng nó, mỗi lần mang ít thôi, chạy nhiều chuyến vào, đừng để lũ không biết xấu hổ nhà họ Tô dòm ngó. Chỗ gạo này giữ lại cho con bồi bổ sức khỏe.”

“Vâng, con nghe lời mẹ.” Có bà mẹ chồng hòa nhã, dễ tính lại hiểu chuyện, đời này bà cũng coi như vớ được vận may rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc