“Vậy chú Phó, chúng cháu về trước ạ.” Hai đứa trẻ nắm tay nhau đi ra ngoài. Người thì chưa tìm thấy, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.
Hai đứa trẻ ủ rũ trở về nhà.
Buổi tối ngủ một giấc ngon lành mới hồi phục lại, sáng dậy lại tràn đầy sức sống.
“Mẹ! Con và anh đi nhặt đồ đây ạ, bữa sáng luộc mấy củ khoai tây để trong nồi rồi, mẹ đói thì ăn nhé.”
Tô Tiểu Tiểu cõng một cái gùi nhỏ, tay trái còn xách một cái giỏ tre. Bên trong đựng ít trứng gà dùng để biếu người ta.
Tuy đã lót một lớp rơm khô dày nhưng vẫn sợ chèn vỡ trứng, hai người đi biếu trứng cho chị chủ cửa hàng sữa bột trước.
Tống Nguyệt nhìn làn trứng gà này cũng không biết nói gì, hai đứa trẻ này đúng là khách sáo thật.
“Chị ơi, đây là trứng gà chúng em đổi của các thím các bác trong làng, cảm ơn chị hôm qua đã tặng sữa bột cho chúng em, cái này biếu chị ăn ạ.”
“Được, cảm ơn các em nhỏ. Chị nhận, cái này tặng các em coi như quà đáp lễ, các em không được tặng đồ cho chị nữa đâu đấy.”
Tống Nguyệt đẩy thẳng cửa kho nhà mình ra, bên trong toàn là bìa các tông.
“Tặng hết cho các em đấy, coi như các em giúp chị một việc, dọn đống đồ bỏ đi này giúp chị nhé.”
Thực ra chỗ cô có một ông cụ nhặt phế liệu hợp tác, cứ cách mấy ngày ông cụ sẽ đến một lần. Nhưng chẳng qua là thấy hai đứa nhỏ này sống khổ quá, nên cho chúng nó thôi.
Tô Tiểu Tiểu mở to mắt vui sướng:
“Cho bọn em thật ạ? Chị chủ, chị tốt quá đi mất!”
Hai đứa trẻ cũng chẳng màng đi nhặt rau nữa, cẩn thận đóng gói đống bìa các tông lại, kéo về phía trạm phế liệu. Bán được hơn 30 đồng, trong túi hai đứa nhỏ lại có thêm kha khá tiền, hôm nay bọn họ định đi dọc theo con phố trạm phế liệu tiếp tục đi về phía trước.
Con phố này có rất nhiều cửa hàng, phần lớn là bán quần áo, không nhộn nhịp lắm, vắng vẻ.
“Anh! Anh nhìn kìa, đằng kia đông người quá, chẳng giống mấy cửa hàng này chút nào.”
Tô Tiểu Tiểu kéo áo mình, cô bé mặc một trong những bộ quần áo cũ Trương Đức Nhân cho, một chiếc áo bông hoa nhí xanh đỏ phối với quần đen. Sạch sẽ gọn gàng, một miếng vá cũng không có. Nếu là trước kia cô bé chắc chắn không nỡ mặc, nhưng sang bên này thì cô bé muốn mặc bộ quần áo đẹp nhất của mình.
“Thế chúng ta qua đó xem tình hình thế nào.”
Còn chưa đi đến nơi, cách một đoạn ngắn đã nghe thấy loa lớn đang rao.
[Đại hạ giá cuối tuần, đại hạ giá cuối tuần! Gạo 1 đồng 9 hào 9 một cân, củ cải trắng 1 xu một cân, cải thảo 1 xu một cân (mỗi người giới hạn mua 5 cân). Thịt lợn sạch 14 đồng 9 một cân, thịt ba chỉ 9 đồng 9 một cân... còn nhiều ưu đãi khác, hoan nghênh mọi người vào cửa hàng chọn mua.]
Hai anh em ngồi xổm đối diện cửa hàng nghe đi nghe lại hai lần, nhìn nhau một cái là hiểu đối phương muốn nói gì, nắm tay nhau bước những bước do dự đi vào.
Người cũng đông thật.
Hai người lén lút quan sát hành động của người khác, học theo dáng vẻ của họ cầm một cái làn nhựa khoác lên tay, rồi đi theo dòng người vào bên trong.
Tất cả mọi thứ đều khiến họ cảm thấy kinh ngạc và khó tin. Sàn nhà sạch quá, trắng bóng. Tô Tiểu Tiểu đi đứng rón rén, chẳng dám bước mạnh, sợ đi một cái là trượt ngã.
Chẳng giống cái chợ mà anh em nó hay nhặt rau chút nào, cái chợ đó chỗ nào cũng lênh láng nước bẩn và lá rau thối, khiến hai đứa trẻ thích nghi rất tốt với sự bẩn thỉu.
“Hoan nghênh quý khách!”
Thứ gì đó trên đầu phát ra tiếng nói, dọa Tô Tiến giật nảy mình.
Tô Tiểu Tiểu che miệng cười trộm:
“Hì hì, anh gan bé thế, em chẳng bị dọa chút nào.”
Tô Tiến bất lực gõ trán con bé:
“Không lớn không nhỏ, anh là anh của em đấy.”
“Biết rồi biết rồi, em biết rồi mà. Nói không lại em là lôi cái mác anh trai ra đè người ta, lêu lêu.” Tô Tiểu Tiểu làm mặt quỷ:
“Anh, nhìn bên kia kìa, nhiều trứng gà quá!”
Tô Tiểu Tiểu phấn khích chạy chậm lại gần, nhiều trứng gà thật đấy.
“Anh, trên này đề giá 15 đồng 9, vậy là một vỉ trứng này là 16 đồng?”
“Chắc là thế đấy, nhà mình chẳng phải còn trứng gà sao? Hết thì mình mang đồ đi đổi với người khác là được, mua ở đây không có lãi.”
Tô Tiến bấm ngón tay tính toán một chút, cảm thấy vô cùng không có lãi. 16 đồng là 8 cân gạo, 8 cân gạo đổi trứng gà trong làng thì phải đổi được một làn to đùng.
“Nói cũng đúng, mình chỉ xem thôi không mua.” Tô Tiểu Tiểu gật đầu, lưu luyến nhìn thêm mấy lần rồi đi theo anh trai tiếp tục về phía trước.
Trứng gà bên này to thật đấy!
“Bột mì đặc biệt, bột mì đặc biệt, 1 đồng 5 một cân, 1 đồng 5 một cân. Một người giới hạn mua 5 cân.”
Một bác gái mặc đồng phục làm việc màu đỏ, cầm một cái loa gọi.
Tô Tiểu Tiểu chạy lại gần hóng chuyện.
“Oa, bột mì trắng mịn quá!” Ngắm nghía bột mì trong tủ hàng, ánh mắt cô bé tràn đầy vui sướng.
“Anh, mỗi người mua 5 cân đi!”
“Được thôi.” Tô Tiến gật đầu, học theo dáng vẻ người khác xé hai cái túi nilon, bắt đầu xúc.