Buổi tối đi ngủ thì đặt tã trên giường lò hong, đợi lúc dậy là khô, phơi ở ngoài trời thì thành tượng băng ngay lập tức.
“Tiểu Tiểu, em rửa xong thì cởi cái quần bông kia ra, anh cạy bùn đất bên ngoài cho, dùng tuyết chà một chút rồi đặt trên giường lò ủ một đêm, mai vẫn mặc được.”
“Vâng ạ!”
“Hai anh em chăm chỉ thật đấy! Thím mang cho ít rau dại phơi khô. Thím không vào đâu, thím để ở cửa rồi đi đây, hai đứa nhớ ra lấy nhé.”
Vương Quyên xoa xoa đôi tay đỏ ửng vì lạnh, đặt đồ xuống là định đi ngay. Trời đất ngập tuyết thế này cũng chẳng có tâm trạng mà buôn chuyện, cứ nhanh nhanh đến rồi nhanh nhanh đi thôi.
“Thím Vương ơi, không cần đâu ạ, nhà cháu vẫn sống được mà!”
Tô Tiểu Tiểu chạy vội ra muốn từ chối, nhưng đợi cô bé ra đến cổng sân thì chỉ còn nhìn thấy một bóng lưng đang chạy về phía trước.
“Nhà mình với thím Vương chẳng thân chẳng thích mà thím ấy tốt với mình thật đấy. Vừa cho mình sang nhà gánh nước, lại còn mang đồ ăn cho.”
Tô Tiểu Tiểu xách đồ vào nhà, mắt tràn đầy cảm động:
“Anh, anh nói xem nhà mình có cái gì có thể biếu thím Vương không?”
“Ừm... Anh nhớ ra rồi, lần trước chẳng phải mình nhặt được hai quả trứng vịt muối sao? Hay là mang biếu thím đi.”
Hai quả trứng vịt muối đó vẫn để đấy, chưa ăn đến.
“Được đấy ạ, đợi lần sau em đi gánh nước sẽ mang sang.”
Tô Tiểu Tiểu gật đầu lia lịa. Bên ngoài vẫn khá lạnh, cô bé chạy ù vào nhà cởi quần bông ra, đưa qua cửa sổ.
“Anh! Phiền anh nha!”
Tô Tiến cạy sạch hết bùn đất vàng trước, rồi dùng tuyết chà một trận, đưa qua cửa sổ vào cho em gái.
“Để đầu giường lò hong khô, mai là mặc được.”
“Vâng ạ.” Cô bé thuận tay trải luôn tã lót của hai em trai lên đầu giường lò để hong.
Mấy lon sữa bột dùng thử nhặt được đã uống gần hết rồi, hai người định ngày mai đi hỏi thăm xem mua sữa bột thế nào, bao nhiêu tiền.
Tô Tiến cầm vỏ lon sữa và bát vào, đặt cạnh cái lò:
“Mẹ, đêm mẹ thay tã với cho em uống sữa thì gọi con dậy giúp mẹ, một mình mẹ xoay xở khó lắm.”
“Hai đứa ngâm chân rồi ngủ mau đi, nghỉ ngơi cho khỏe. Pha sữa thôi mà, mẹ làm được, các con đừng lo.”
Tô Tiểu Tiểu đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, vừa ngâm chân vừa bóc quả quýt ăn.
Chua! Chua quá trời đất ơi!
Chua đến mức mắt cô bé híp tịt cả lại, nhưng cũng là loại trái cây hiếm có khó tìm, ăn một lèo thì tiếc lắm. Ăn xong quả quýt lại súc miệng, đổ nước rửa chân. Nằm trong chăn, mắt vừa nhắm lại là ngủ ngay lập tức.
Tô Tiến và Lý Quế Vân đều nhẹ tay nhẹ chân, nói chuyện cũng hạ thấp giọng.
“Mẹ, nhà mình giờ sống không đến nỗi khó khăn nữa rồi, mai con mang nửa cân gạo, mời thầy thuốc chân đất qua xem cho mẹ. Ngoài ra, ngày kia con lên đồn công an trên huyện hỏi thăm xem có tin tức gì không.”
Lý Quế Vân thở dài, hốc mắt đỏ hoe ngay lập tức:
“Ừ, đi đi.”
“Mẹ, mẹ đừng lo, bây giờ không có tin tức chính là tin tức tốt nhất.” Hốc mắt Tô Tiến cũng đỏ lên.
“Đừng nghĩ nữa, ngủ đi, mai dậy lại xoay như chong chóng đấy.” Lý Quế Vân vỗ vỗ lưng con trai:
“Mẹ cũng tin bố con nhất định không xảy ra chuyện gì đâu.”
...
Tô Tiểu Tiểu thò đầu ra khỏi cái chăn ấm áp:
“Anh, mấy giờ rồi ạ?”
“Còn sớm mà, tầm bảy tám giờ gì đấy thôi.” Tô Tiến cười bưng một cái bát vào:
“Ăn sáng thôi.”
Tô Tiểu Tiểu kinh hãi, không ngờ hôm nay ngủ muộn thế:
“Thế thì không còn sớm nữa đâu, em phải dậy ngay đây.”
Buổi sáng mỗi người một bát cháo gạo đặc, một đĩa củ cải xào tóp mỡ, một đĩa dưa muối.
“Oa, bây giờ buổi sáng cũng ăn ngon thế này rồi ạ.” Tô Tiểu Tiểu ngạc nhiên trố mắt.
“Đúng thế, một ngày chúng ta có thể kiếm được 10 đến 15 cân gạo, ăn nhiều nhất cũng chỉ hết một cân, vẫn dư sức.”
Tô Tiến cười nói:
“Ăn ngon chút, mình cũng có sức mà kiếm tiền chứ nhỉ? Anh còn định mang một cân gạo đi đổi ít trứng gà về, đến lúc đó mỗi ngày em ăn một quả trứng, sẽ nhanh chóng có da có thịt ngay.”
“Hì hì, anh tốt thật! Đổi nhiều một chút nhé, đến lúc đó mình mang một ít đi cảm ơn chú Trương.”
“Được, đổi nhiều một chút.”
Tác phong của Tô Tiến rất nhanh nhẹn, ăn sáng xong là đi đổi trứng gà ngay. Rất nhanh cậu bé đã đổi được một làn trứng mang về, khoảng 30 quả, chia thành hai phần, một phần đem biếu, một phần nhà mình giữ lại ăn.
“Trời lạnh rồi, gà cũng không đẻ trứng mấy. Chạy bao nhiêu nhà mới đổi được chỗ trứng này. Em gái, một ngày một quả trứng chắc hơi khó rồi, đợi sang xuân chắc mới được.”
Mũi Tô Tiến lạnh đỏ ửng, cậu vội vàng vào nhà sưởi ấm, sợ trứng bị lạnh hỏng, trên làn còn đắp cái chăn của nhà.
“Không sao đâu mà, được ăn no đã là tốt lắm rồi.” Tô Tiểu Tiểu gãi đầu:
“Anh, mình mau sang bên kia đi. Xem xem hôm nay nhặt được gì. Mình còn phải đi hỏi xem sữa bột bán thế nào nữa chứ?”
“Đi thôi.”