[TN60] Nhà Củi Thông Đến Hiện Đại, Hai Anh Em Nhặt Rau Nuôi Sống Cả Nhà!

Chương 21: Miếng vá yêu thương

Trước Sau

break

“Thế thì lúc nào sang bên kia mình mặc.” Tô Tiến cảm thấy em gái thay bộ quần áo mới, người trông cũng có tinh thần hơn hẳn.

Cậu lại lôi ra một cái áo khác:

“Cái này chắc là mặc bên trong, anh sờ thử rồi, vừa ấm vừa dễ chịu, em mặc bên trong chắc chắn ấm.”

“Cái này hơi to, lại còn màu đen, chắc là cho anh mặc đấy.” Tô Tiểu Tiểu tiếp tục bới trong túi, rất nhanh đã lôi ra được một bộ màu hồng:

“Cái này chắc là cho em.”

Lý Quế Vân nhìn hai đứa con bận rộn tíu tít, trên mặt nở nụ cười:

“Có cái nào không vừa thì để mẹ sửa lại cho, cái nào thực sự không mặc được thì tháo ra, vải và bông bên trong đều có chỗ dùng, có thể làm cho các con hai đôi giày.”

“Hì hì, mẹ ơi, đồ không vừa cũng nhiều lắm. Mẹ nhìn mấy cái xanh xanh đỏ đỏ này đi, cũng chẳng biết bên trên in hình gì, mặc ra ngoài không được. Nhưng mà mình có thể đắp một miếng vá to che mấy cái hình vẽ này lại, thế là mặc ra ngoài được rồi. Cái nào không được nữa thì để dành cho con với anh mặc lúc sang bên kia.”

Nơi ba mẹ con ở hiện tại cách trung tâm thôn hơi xa, hai đứa trẻ cũng ít qua lại với người trong thôn, thực ra cả ngày cũng chẳng ai nhìn thấy hai đứa.

“Được, cái nào cần đắp miếng vá thì chọn ra, lúc nào rảnh mẹ làm hết cho.” Lý Quế Vân vui mừng nhìn hai đứa con, đoạn bà nói:

“Tiểu Tiểu đỡ mẹ một cái, mẹ đi vệ sinh.”

Sinh đôi lại còn sinh khó, phần dưới bị rách nghiêm trọng, động một cái là đau điếng, cộng thêm ăn không đủ no, mặc không đủ ấm nên sức khỏe bà rất yếu. Nửa thân dưới của bà cảm giác như tê dại, gần đây mới đỡ hơn chút, có thể tự xuống giường lò, nhưng có người đỡ thì vẫn tiện hơn nhiều.

“Con đến đây. Mẹ, mẹ cảm thấy thế nào? Hay là mình vẫn mời thầy thuốc chân đất đến xem xem?”

Sức của Tô Tiểu Tiểu rất lớn, chủ yếu là do cô bé đỡ, Tô Tiến cũng bỏ đồ trong tay xuống, đỡ bên còn lại.

“Không sao, mẹ cảm thấy hồi phục cũng tàm tạm rồi, chỉ là vết thương vẫn còn hơi đau.” Chỗ đó của bà bị rách toạc, lại còn bị dùng kéo cắt qua, không đi bệnh viện mà tự xử lý ở nhà.

Vừa tròn một tháng rồi, vết thương vẫn đau, nhưng bà tự kiểm tra thì thấy không bị viêm nhiễm gì cả. Chỉ là nửa tháng trước lúc chia nhà kích động quá, lại bị mấy người không biết xấu hổ nhà họ Tô lôi thẳng từ trên giường xuống, giằng co một trận khiến vết thương vất vả lắm mới lành lại bị toạc ra.

Cứ tịnh dưỡng cho tốt, qua một thời gian nữa chắc là khỏi hẳn được. Vẫn là do cơ thể quá kém, tháng này vừa phải cho con bú, lại ăn uống kham khổ nên mới hồi phục khó khăn thế này. Giờ cuộc sống khá hơn rồi, chắc sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi.

Tô Tiểu Tiểu và anh trai nhìn nhau, định bụng sang bên kia dò hỏi xem có thể kiếm chút đồ gì tẩm bổ cho mẹ không. Mùa đông đi vệ sinh đúng là lạnh buốt, Lý Quế Vân lại sợ động đến vết thương nên vô cùng khó khăn.

Buổi tối.

Hai anh em định làm món gì đó ngon ngon. Củ cải hầm tóp mỡ chan cơm, hầm đầy một chậu, ngập tràn mùi thơm béo ngậy, bên trên nổi một lớp váng dầu. Củ cải ngấm mỡ lợn, mùi vị thơm ngon không tả nổi.

Vất vả vác về bao nhiêu củ cải như thế đương nhiên không thể lãng phí, có một phần nhỏ bị dập nát phải tranh thủ ăn nhanh, để thối thì tiếc lắm. Thời tiết này đem phơi khô cũng không hợp lý.

Cái bàn nhỏ lau chùi sạch sẽ được đặt lên giường lò.

Tô Tiểu Tiểu ngồi khoanh chân trên giường ăn ngon lành:

“Ngon quá đi mất! Cảm giác bây giờ chúng ta ăn còn ngon hơn trước kia, ngày xưa chỉ có Tết mới được ăn cơm trắng.”

Tuy là một nửa cơm trắng, một nửa độn khoai lang, khoai tây, nhưng cũng đã thơm đến mức khiến người ta mê mẩn.

“Ngon thì em ăn nhiều một chút, trong nồi vẫn còn. Em sức lớn, dạ dày cũng lớn, ăn cho no căng vào.” Tô Tiến gắp cho em gái đũa thức ăn rồi quay sang mẹ:

“Mẹ, mẹ cũng ăn nhiều một chút, ăn no rồi vết thương mới mau lành.”

“Được, nghe lời thằng Tiến.” Lý Quế Vân một tay ăn cơm, một tay dỗ con.

Tô Tiểu Tiểu quay đầu lại, đưa tay chọc vào má hai đứa nhỏ:

“Ngoan ngoãn không được quấy, đợi bọn chị ăn xong sẽ cho các em ăn cơm.”

Hai đứa tí hon bị mùi thơm của thức ăn kích thích cứ quấy đạp liên hồi, cũng không khóc không nháo, chỉ là tay chân múa may loạn xạ, nước miếng chảy ròng ròng.

“Mẹ, đừng để ý hai đứa nó, cứ để cho chảy nước miếng đi, mẹ cứ ăn cơm cho tử tế.” Tô Tiến bất lực vỗ vỗ vào cái chăn ủ của hai đứa em trai:

“Hai đứa sao mà ham ăn thế, bụng cũng đâu có đói, tròn vo thế kia mà.”

Trước khi ăn cơm bọn họ đã bón nước cơm cho hai đứa nhỏ rồi, đợi ăn xong sẽ cho bú thêm sữa, sao mà vẫn thèm thuồng thế nhỉ?

“Hai đứa đừng để ý chúng nó, ăn cơm cho đàng hoàng, ăn xong ngâm chân rồi đi ngủ.” Lý Quế Vân thì đã quen vừa ăn cơm vừa dỗ con, hai bên đều không trễ nải.

Cơm vừa ăn xong, Tô Tiểu Tiểu dùng tro bếp và tuyết rửa bát ngay cửa. Tô Tiến đun hai ấm nước tuyết dùng để giặt tã lót.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc