[TN60] Nhà Củi Thông Đến Hiện Đại, Hai Anh Em Nhặt Rau Nuôi Sống Cả Nhà!

Chương 20: Chiếc bàn mới và những bộ quần áo ấm

Trước Sau

break

“Chú ơi, thật sự là đồ bỏ đi ạ? Thế thì cháu không khách sáo nữa đâu nhé.”

“Yên tâm đi, thật sự không cần nữa. Đều là đồ bọn trẻ nhà chú mặc hồi tiểu học, giờ chúng nó lên cấp hai, sắp lên cấp ba cả rồi.”

Trương Đức Nhân vào nhà xách một cái túi to ra:

“Đều ở trong này cả, không phải các cháu còn đi nhặt chai lọ sao, vậy đợi lúc về rồi hẵng cùng lấy.”

Nói rồi ông đặt cái túi to cạnh gùi và củ cải của hai đứa nhỏ.

“Cảm ơn chú, chúng cháu không khách sáo nữa ạ, chúng cháu đi nhặt chai lọ trước đây.”

Túi đựng rau màu xanh chẳng cần phải nhặt, khắp nơi đều có, tùy tiện nhặt hai cái là đủ dùng.

Tô Tiến tuy gầy như cây sào nhưng được cái cao ráo tay dài, cậu phụ trách bới những thùng rác màu xanh rất cao kia, còn Tô Tiểu Tiểu phụ trách bới đống rác bên cạnh thùng rác. Hai người phân công rõ ràng, cả buổi chiều đã bới tung thùng rác của cả con phố và khu chợ đầu mối.

“Hai đứa lại đến đấy à?” Bà chủ trạm phế liệu đã quen mặt hai đứa, thành thạo nhận lấy đồ bắt đầu cân.

Thu hoạch chiều nay khá tốt, được hơn 30 đồng.

“Cô chủ ơi, chỗ cô thu phế liệu, vậy có bán phế liệu không ạ? Chúng cháu muốn một cái bàn thấp, tốt nhất là có thể đặt trên giường lò.”

Bà chủ gãi đầu:

“Chỗ chúng tôi cũng đâu có dùng giường lò, các cháu cần bàn đặt trên giường lò làm gì?”

“Hì hì, đặt trên giường ăn cơm cho tiện ạ.” Tô Tiểu Tiểu vội vàng bịa ra một lý do, thực ra cũng chẳng tính là nói dối, vốn dĩ cô bé nghĩ như vậy, chỉ là đổi giường lò thành giường thôi.

“À à, có phải trong nhà có người già đi lại bất tiện không? Để cô tìm cho, cô nhớ hình như là có.”

Bà chủ bới trong đống bàn ghế gãy chân gãy tay, lôi ra được một cái bàn nhỏ còn khá nguyên vẹn.

“Nó vốn là cái bàn nhỏ hình chữ nhật, có một chân bàn bị gãy, sau đó cưa bớt chân bàn đi một đoạn, để cho con gái cô đặt trên giường dùng máy tính, giờ cũng không dùng nữa, các cháu cần thì cứ cầm lấy, không lấy tiền của các cháu đâu.”

Tô Tiểu Tiểu ngắm nghía cái bàn gỗ thịt nhỏ này, mang về nhà ăn cơm chắc chắn rất tốt, nghe thấy lời bà chủ, cô bé vội vàng từ chối:

“Cô chủ ơi, thế đâu có được, sao có thể không lấy tiền chứ ạ?”

“Khách sáo làm gì? Cầm về dùng đi, nhìn hai đứa bé tí thế này cũng chẳng dễ dàng gì.” Bà chủ xua tay hào phóng, nhét thẳng đồ vào tay Tô Tiến.

“Được rồi, đi đi, đúng lúc cô cũng phải đóng cửa rồi.”

Trên đường đến sạp thịt, Tô Tiểu Tiểu cảm thán, thế giới này quả thật có nhiều người tốt.

“Sau này có cơ hội chúng ta phải báo đáp tử tế.” Tô Tiến vỗ vỗ đầu em gái:

“Chúng ta nhanh lên chút đi, đừng làm lỡ giờ chú đóng cửa.”

“Vâng ạ, thế mình chạy vài bước đi.”

Hôm nay đồ đạc thực sự hơi nhiều, Tô Tiểu Tiểu cõng gùi, còn phải ôm củ cải. Tô Tiến lật ngược cái bàn lại, nhét túi quần áo vào bên trong, ôm lấy đi về phía trước.

Về đến nhà việc đầu tiên là lôi quần áo ra xem.

“Anh, đống quần áo này đẹp quá, xanh xanh đỏ đỏ, chúng ta có thể mặc ở bên trong.”

Tô Tiểu Tiểu vui vẻ lật xem đống quần áo này, đều là những bộ đồ tốt mà cô bé chưa từng thấy.

“Em gái, nhìn cái áo bông hoa này xem, em mặc chắc chắn đẹp, không ngờ chỗ mấy chú bên kia cũng mặc loại áo bông hoa thế này nhỉ.”

Tô Tiến cầm trên tay một chiếc áo bông hoa nhí xanh đỏ, dày cộp, còn mới tinh tươm.

Trương Đức Nhân mà nghe thấy cuộc đối thoại của hai đứa, chắc chắn sẽ bảo chúng nó là cái áo này mua hồi trường tổ chức diễn văn nghệ gì đó. Con gái ông chê quê quá, chỉ mặc đúng một lần lúc diễn văn nghệ thôi.

Tô Tiểu Tiểu nóng lòng mặc thử cái áo lên người, đẹp thật đấy, đúng là quá đẹp.

“Anh, em xinh không?” Cô bé điệu đà xoay hai vòng, vui sướng không khép được miệng.

“Xinh, xinh, xinh! Quá xinh luôn, trên đời sao lại có em gái anh xinh thế này cơ chứ!” Tô Tiến giọng điệu khoa trương: “Nào, thử tiếp cái quần bông này xem.”

Một chiếc quần bông ống rộng màu đen, dày cực kỳ. Một bên ống quần thêu một bông hoa, bên kia là một con bướm. Quần nhìn rất mới, mác vẫn còn nguyên trên đó.

“Sao em nhìn hai cái này cứ như một bộ ấy nhỉ?” Tô Tiểu Tiểu hớn hở nhận lấy, cởi cái quần bông rách rưới của mình ra.

“Đẹp thật, tiếc là không dày lắm, ống quần cũng lùa gió, không tiện mặc ra ngoài.” Chỗ bọn họ bên ngoài vẫn rất lạnh, phải mặc ba tầng trong ba tầng ngoài, ống quần còn phải buộc chặt, loại ống rộng này không mặc ra ngoài được.

Không sao, cô bé có thể mặc sang thời hiện đại, thời tiết bên đó mặc thế này là vừa đẹp.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc