[TN60] Nhà Củi Thông Đến Hiện Đại, Hai Anh Em Nhặt Rau Nuôi Sống Cả Nhà!

Chương 23: Vận may ở khu chung cư

Trước Sau

break

Hai người nắm tay nhau bước sang thế giới hiện đại, chạy chậm về phía chợ.

“Anh, vẫn quy tắc cũ, mình đi xem có nhặt được gì trước đã. Anh đừng qua chen lấn, làm vỡ trứng gà thì phí lắm. Em đi một mình là được.”

Nói rồi cô bé xắn tay áo khí thế hừng hực, nhanh tay lẹ mắt ném những thứ mình nhắm trúng vào gùi. Hôm nay vận may cũng khá, nhặt được nửa gùi khoai tây, mấy củ hành tím, mấy bắp ngô ngọt hơi già, nhăn nheo nhưng vẫn ăn được.

“Anh, anh nhìn đám hẹ này xem, mọc tốt thật đấy, trưa nay mình làm món hẹ xào trứng nhé, cho ít trứng thôi cũng được.”

Tô Tiểu Tiểu hớn hở cầm một bó hẹ nhỏ vừa nhặt được từ chỗ mấy bác gái vứt bỏ, bó hẹ này tươi thật sự, cứ như vừa cắt dưới ruộng lên ấy, cũng không biết tại sao người ta lại vứt đi.

“Được, em để hẹ lên trên cùng, đừng để bị đè nát. Chúng ta đi đưa trứng cho chú Trương, sau đó đi nhặt đồ, chiều không qua đây nữa.”

“Sao thế, chiều anh có việc ạ?”

“Ừ, chiều anh định đi mời thầy thuốc chân đất đến xem cho mẹ, sau đó lên đồn công an hỏi thăm tình hình của bố.”

“Vâng! Mình mau đi thôi.”

...

Trương Đức Nhân cầm nửa làn trứng gà ta, cười bất lực, hai đứa trẻ này khách sáo thật đấy.

“Tấm lòng của các cháu chú cũng không từ chối nữa.”

“Hì hì, chú cho chúng cháu nhiều đồ như vậy, chúng cháu đáp lễ chú chút đỉnh cũng là nên mà. Chúng cháu đi trước đây ạ.”

Đặt gùi xuống, vẫy vẫy tay chào, hai đứa vội vàng đi nhặt chai lọ. Hai người chạy về phía khu chung cư trước. Dựa vào kinh nghiệm ít ỏi thì có thể biết sáng sớm từ 5 đến 6 giờ rác sẽ được thu gom một lần, nhưng mọi người thường 7 đến 8 giờ mới vứt rác, bây giờ đi nhặt là vừa đẹp.

Vừa vào khu chung cư đã gặp được đồ tốt. Một chiếc chăn bông bên trên có một mảng lớn màu khác thường, nhìn như là ăn cơm trên giường làm đổ ra chăn vậy, vì Tô Tiểu Tiểu còn nhìn thấy hạt cơm dính trên đó.

“Anh, anh thấy mình có lấy được không?” Cô bé hơi muốn cái chăn này, nhìn vừa mềm vừa ấm.

“Muốn thì mình cứ cầm thôi, về nhà giặt đi còn dùng được mà. Người bên này sống sướng thật đấy, chỉ vì cơm đổ ra chăn mà chăn cũng không cần nữa.”

Tô Tiến lại lần nữa cảm thán, dọn dẹp sơ qua cái chăn, gấp lại, dùng một cái túi đựng vào.

Hai người cần mẫn bới chai lọ trong từng túi rác.

“Anh, anh nhìn cái túi này xem, phân loại tốt ghê.”

Tô Tiểu Tiểu ngạc nhiên cầm một cái túi lên, bên trong toàn là vỏ chai nước: đồ nhựa một túi, lon nước ngọt một túi, còn có mấy cái chai thủy tinh lại đựng một túi khác, cuối cùng tất cả đựng trong một cái túi lớn.

“Người vứt túi rác này chắc chắn cực kỳ thích sắp xếp đồ đạc.” Tô Tiểu Tiểu vui vẻ nhận lấy, chỉ một túi này thôi cũng bán được mấy đồng rồi.

“Em gái, em nhìn cái này xem, đây là quả kiwi phải không? Đầy một thùng luôn này, sao lại vứt đi nhỉ?”

Tô Tiến ôm một cái thùng nhìn trái nhìn phải, cũng chẳng nhìn ra kiwi bên trong bị hỏng chỗ nào, một quả cũng không hỏng.

“Em xem nào.” Tô Tiểu Tiểu cũng ngó đông ngó tây, xác định không hỏng quả nào.

“Ha ha, đúng là không hỏng. Nhưng lúc mua bị hớ, không ngon. Chua lắm, chua loét, răng chị có vấn đề, không ăn chua được.”

Một làn gió thơm ập tới, một chị gái tóc hơi xoăn từ trên lầu đi xuống.

“Nếu ăn chua được thì các em có thể mang về, còn tươi lắm đấy, chị mới nhận được hôm kia thôi.”

Tô Tiểu Tiểu kinh ngạc nhìn cô ấy, thơm quá!

Thẩm Dao cũng bị dáng vẻ ngốc nghếch của cô bé chọc cười, hai hôm nay cô thường xuyên bắt gặp hai đứa nhỏ này nhặt chai lọ dưới lầu, cố ý mang hết chai lọ tích cóp mấy ngày nay xuống. Không ngờ lại để hai đứa nhỏ này nhặt được thật.

“Tạm biệt nhé, chị phải đi làm đây.”

Người đã đi xa tít rồi, Tô Tiểu Tiểu vẫn chưa hoàn hồn.

“Anh, chị gái thơm quá, quần áo cũng đẹp, tóc cũng đẹp, chỗ nào cũng đẹp.”

Tô Tiến vỗ vỗ đầu cô em gái:

“Đợi lúc em lớn bằng chị gái kia, biết đâu cũng xinh đẹp như chị ấy đấy.”

“Hì hì, anh khéo nói thật, sao mà thế được chứ? Mình mau nhặt thôi.”

Nhặt cả buổi sáng, bán được 30 đồng. Hai người gom góp tiền lẻ trong tay cộng lại cũng được hơn 100 rồi, định đi hỏi chuyện sữa bột.

“Chỗ mình nhặt rau có cửa hàng sữa bột đấy, mình qua bên đó đi.”

Tô Tiểu Tiểu cẩn thận vuốt thẳng tiền. Một ngày kiếm được mấy chục đồng, mỗi ngày đều mua một ít gạo, chỗ còn lại đều ở đây cả.

“Được, thế mình mau đi thôi.”

Cửa hàng sữa bột.

Tô Tiểu Tiểu chẳng sợ sệt chút nào, đi thẳng vào, kiễng chân bám vào quầy, nở một nụ cười ngọt ngào:

“Chị chủ ơi, chỗ chị sữa bột rẻ nhất là loại nào ạ? Bao nhiêu tiền?”

Cô chủ ngẩng đầu:

“Rẻ thì có loại túi này, nhãn hiệu Y Lợi. 400g, cửa hàng chị đang giảm giá là 40 đồng, còn nửa năm đến một năm nữa là hết hạn.”

Loại rẻ này thực ra khá khó bán, người đến mua không nhiều.

Bây giờ phụ huynh yêu cầu về ăn uống cho con cái cao lắm, chỗ cô chỉ là cửa hàng nhỏ, diện tích không lớn. Loại đắt nhất khoảng 400 đồng một lon, còn mấy lần bị khách hỏi có loại tốt hơn không, có loại đắt hơn không?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc