“Tôi là người miền Bắc.”
Cô chị kia cười tươi gật đầu: “Tôi đoán ngay mà, nhìn cậu cao to thế kia, trông sáng sủa lắm.”
Vừa rồi cô ấy đã để ý thấy đồng chí giải phóng quân này rất điển trai, vóc dáng cao ráo, gương mặt lạ lẫm. Tiếc là người ta sắp đi gặp nhà vợ, chứ mà còn độc thân thì đúng là món hời!
Nếu còn độc thân thật, cô ấy nhất định giới thiệu cho người thân nhà mình ngay. Hạ Thanh Nghiên chỉ mỉm cười dè dặt, chờ chị ấy giúp đỡ.
Chị bán hàng cũng không vòng vo, chỉ cho anh mấy món mà con rể thường mang khi lần đầu ra mắt. Hạ Thanh Nghiên đều đồng ý lấy hết, lúc nhờ chị gói đồ thì lại thấy bình kẹo bên cạnh có mấy viên Đại Bạch Thố.
Anh chợt nhớ đến cô gái trong tấm ảnh, mười tám tuổi chắc cũng thích ăn kẹo nhỉ? Con gái thường thích đồ ngọt.
“Chị ơi, lấy thêm ít kẹo sữa này cho tôi, rồi cả bánh đào giòn, ô mai nữa, mỗi thứ một gói.”
Cô bán hàng thấy anh toàn chọn đồ ăn vặt, tưởng là để dỗ mấy đứa nhỏ, bèn cười hỏi: “Nhà vợ có em trai em gái à?”
Hạ Thanh Nghiên chỉ mỉm cười không đáp. Chị bán hàng lại lẩm bẩm: “Cậu chu đáo thật đấy, mấy thứ này đừng nói là dỗ tụi nhỏ gọi người, đến gọi ‘anh rể’ cũng được luôn ấy chứ!”
Khi Khương Thư Di đến hợp tác xã mua bán, Hạ Thanh Nghiên cũng vừa mua xong đồ, đang chất từng túi lớn túi nhỏ lên xe. Hai người không gặp nhau, nên anh cũng chẳng nhìn thấy cô.
Ngược lại, Khương Thư Di vô tình thấy bóng lưng cao ráo ấy, lại thấy anh mặc quân phục nên không kiềm được liếc nhìn thêm một cái. Thấy anh xách theo bao nhiêu đồ, cô thở dài trong lòng, đúng là nhiều tiền thật.
Cúi xuống nhìn lại số tiền và phiếu trong tay, cô quay người bước vào trong hợp tác xã.
“Di Di lại đến mua đồ giúp mẹ à?” Người trong hợp tác xã ai cũng biết Khương Thư Di. Bố cô có chức vụ không nhỏ, mẹ là Phùng Tuyết Trinh trước đây mỗi lần đi mua đồ đều dẫn con gái theo, vừa đi vừa chỉ dạy tỉ mỉ cách chọn đồ.
Từ hỏi giá, xem cái gì cần phiếu, cái gì không, đều là từng chút một chỉ cho cô. Khương Thư Di xinh xắn, tính cách lại dễ mến. Tuy ít nói nhưng luôn tươi cười. Mấy hộ dân quanh đây ai cũng quý cô cả. Khương Thư Di gật đầu, mỉm cười với chị bán hàng rồi nói món mình muốn mua, đưa cả tiền và phiếu.
Ở thời hiện đại mua đồ toàn là thanh toán điện tử, cô đã lâu lắm rồi không dùng tiền mặt, còn phiếu thì càng chưa từng thấy, thế nên đưa rất cẩn thận. Chị bán hàng thấy vậy cũng cẩn thận đếm lại lần nữa mới nhận tiền và phiếu.
Đúng lúc hũ đựng đường trắng trên quầy vừa vơi hết, chị bảo Khương Thư Di chờ chút rồi ôm hũ vào kho sau lấy thêm đường. Lúc đó, một chị bán hàng khác trong hợp tác xã quay về, là một nữ đồng chí trẻ tuổi. Thấy Khương Thư Di không nói gì nhưng cô vẫn cười thân thiện với người ta.
“Chị Lâm ơi, anh bộ đội vừa mua đồ kia là ai thế? Em thấy anh ấy mua nhiều đồ lắm.”
Giọng chị Lâm vọng ra từ sau tấm rèm: “Chắc là con rể nhà nào ở khu tập thể cán bộ ấy mà.”
“Ủa, em có nghe ai nói nhà nào ở đó sắp gả con gái đâu ta?” Khu nghiên cứu này lập ở đây đã nhiều năm rồi, từ lúc hợp tác xã xây lên thì mấy chị cũng chuyển về đây, nên quá quen thuộc với khu này.
Nhất là bây giờ người ở viện nghiên cứu bị liên lụy nhiều, người thì bị điều đi, người thì bị giáng chức, thực ra cũng chỉ còn lại mấy chục hộ dân thôi.
Nên ai với ai đều quen mặt, chẳng nghe nói nhà nào chuẩn bị gả con gái cả.
“Không rõ nữa.” Chị Lâm vừa nói vừa ôm hũ đường bước ra ngoài.
“Tôi thấy anh ấy mua nhiều thật, ra tay cũng hào phóng nữa.”
“Ờ thì, người ta còn mua cả kẹo sữa, ô mai, bánh đào giòn để dỗ con đấy.” Giọng chị Lâm đầy ngưỡng mộ, rồi chị gật đầu với Khương Thư Di ra hiệu đang chuẩn bị đường cho cô.