TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 10

Trước Sau

break

Khương Thư Di cũng không vội, cứ đứng yên đợi. Chị Lâm thành thạo trải giấy xi-măng lên mặt tủ kính, xúc hai thìa to đường trắng đổ lên, rồi cuốn lại, đặt lên cân.

Không hơn không kém, vừa đúng. Lúc ấy chị mới gói kỹ gói đường rồi đưa cho Khương Thư Di. Cô nhẹ giọng cảm ơn, trong lòng thầm nghĩ đúng như trong sách viết, mấy chị bán hàng thời này đúng là siêu, ước lượng chẳng sai tẹo nào, quả nhiên không sai.

Chị Lâm cười hì hì: “Không cần cảm ơn đâu.”

Khương Thư Di cầm đường định về, vừa xoay người thì chị bán hàng đứng cạnh chị Lâm không nhịn được bĩu môi: “Chị Lâm, chị có nghe chưa, nhà họ Khương bị người ta tố cáo rồi đấy.”

Chị Lâm thấy Khương Thư Di chưa đi xa liền thúc khuỷu tay vào người bên cạnh, nhỏ giọng nhắc nhở: “Người ta còn chưa đi hẳn, nói mấy chuyện đó làm gì? Nhà họ gặp chuyện như thế cũng đủ khổ rồi, còn nói ngay trước mặt người ta, có ý gì đâu.”

Huống hồ quanh đây ai mà chẳng biết tình cảnh của Khương Thư Di, đi bắt nạt một cô gái nhỏ như thế thấy vui lắm à?

Người vừa nói chuyện tỏ vẻ chẳng quan tâm: “Sao, nói mấy câu cũng không được à? Chưa chắc người ta đã biết gì đâu. Giờ là lúc nào rồi mà còn đi mua đường trắng, não ngơ thế còn biết gì chứ.”

“Phó Xuân Ni, cô vừa ra ngoài ăn phải gì rồi à?” Miệng không thốt được lời nào tử tế, chị Lâm bắt đầu bực, thấy Khương Thư Di đã đi xa và không quay đầu lại mới buông ra một câu mắng.

Phó Xuân Ni bị quát cho giật mình nhưng vẫn không chịu thua: “Tôi có nói sai đâu.”

Nói cho cùng thì mấy năm nay, nhà nào bị tố cáo, hàng xóm láng giềng nghe tin đều tiếc nuối cả, ai cũng biết viện nghiên cứu là nơi trọng yếu quốc gia. Nhưng thời thế bây giờ lạ lắm, không ai dám làm gì nhưng cũng không đến mức giẫm thêm một cú.

Như Phó Xuân Ni thế này cũng hiếm lắm, nên chị Lâm mới tức quá mà mắng. Phó Xuân Ni nhìn chị Lâm mặt mày u ám cũng không dám nói gì thêm, dù sao chị Lâm là bà con với trưởng phòng, mỗi năm bình xét nhân viên xuất sắc còn phải nghe ý chị ta nữa kìa.

Không ai đáp lời, cô ta đành cầm giẻ bắt đầu dọn dẹp quầy ở hợp tác xã, liếc về phía Khương Thư Di đã đi xa, khẽ hừ lạnh một tiếng.

Hồi trước cô ta từng nghĩ đến chuyện giới thiệu Khương Thư Di cho em trai ruột bên nhà mẹ đẻ. Em trai cô ta lúc nhỏ nghịch ngợm leo cây bị ngã một cú, từ đó đầu óc hơi chậm nhưng sinh hoạt hoàn toàn không có vấn đề gì. Hơn nữa dáng dấp cao lớn, sức vóc phi thường, làm việc trong thôn thì chẳng ai bì nổi, điểm công cao nhất thôn cũng là của cậu ta.

Với lại cậu ấy là báu vật trong nhà, bố mẹ cưng chiều, mấy chị em gái và anh rể cũng thương yêu hết mực. Nên Phó Xuân Ni cảm thấy em trai mình dư sức lấy vợ thành phố. Thấy Phùng Tuyết Trinh dắt Khương Thư Di đến mua đồ vài lần, cô ta cũng bắt đầu thấy có cảm tình.

Thế là nảy ra ý định làm mối cho em trai. Ban đầu cô ta vốn cũng chẳng ưa gì Khương Thư Di, ai mà muốn cưới một đứa khờ chứ? Chẳng qua thấy con bé xinh xắn, lại ngoan ngoãn nên mới miễn cưỡng đồng ý. Vậy mà cô ta nhờ người qua hỏi cưới thì bị nhà họ Khương đuổi thẳng về.

Nhà họ Khương còn bảo Khương Thư Di có hôn ước với một sĩ quan, Phó Xuân Ni chẳng tin. Đừng nói sĩ quan, đến người bình thường ai mà muốn lấy một đứa khờ?

Giờ thì hay rồi, xảy ra chuyện như vậy, dù có kèm của hồi môn theo về nhà cô ta, cô ta cũng chẳng thèm. Cứ chờ mà đi xuống nông thôn đi. Không chịu sống sung sướng, hồi đó mà chịu gả cho em trai cô ta, đến việc nặng cũng chẳng phải làm, cả nhà cưng như trứng mỏng, ở nhà chỉ cần trông con, việc nhà cũng chẳng phải lo.

Giờ thì chờ sống những ngày "mặt hướng đất, lưng hướng trời" đi.

“Cháu là Thanh Nghiên?”

Bên nhà họ Khương, Hạ Thanh Nghiên đã xách đủ thứ to nhỏ đến tận cửa. Trước đó nhà họ Hạ nói sẽ để anh cả chị dâu của Hạ Thanh Nghiên tới đón, ai ngờ chính anh lại đến.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc