TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 11

Trước Sau

break

Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh đều thấy bất ngờ. Họ chắc chắn từng thấy ảnh của Hạ Thanh Nghiên , hồi nhỏ cũng từng gặp, chỉ là lớn lên thay đổi nhiều, với lại ảnh với người thật đúng là có chút khác biệt người thật còn đẹp trai hơn cả trong ảnh.

Cao ráo, dáng người thẳng tắp, gương mặt thì khỏi phải nói, bố mẹ nhà họ Hạ đã không tệ, con trai đương nhiên đẹp trai rồi. Nhưng chẳng phải liên lạc không được sao? Sao giờ lại đứng trước cửa nhà?

Hạ Thanh Nghiên hai tay dâng quà, mới mở lời: “Cháu là Hạ Thanh Nghiên , thưa bác trai bác gái.”

“Mau, vào nhà đi con.” Phùng Tuyết Trinh phản ứng nhanh nhất, vội vàng mời người vào nhà.

Khương Sùng Văn cũng hơi chậm nhịp, nhận lấy đồ rồi nghiêng người nhường lối.

“Bố mẹ cháu nói liên lạc với cháu, đơn vị lại bảo cháu đi vắng, chúng tôi còn tưởng cháu đi làm nhiệm vụ rồi.” Khương Sùng Văn không hiểu ra sao nhưng vừa nhìn thấy Hạ Thanh Nghiên , lòng ông cũng yên tâm hẳn, giọng nói trở nên vô cùng khách khí.

Hạ Thanh Nghiên mới giải thích là mình đúng là vừa hoàn thành nhiệm vụ, lại nghĩ nhà họ Khương cũng gần nên ghé qua: “Bác trai bác gái, năm xưa hai nhà đã định hôn ước, cháu đi ngang qua cũng nên vào chào hỏi bác trai bác gái một tiếng.”

Anh không nói ra chuyện mình nằm mơ thấy nhà họ Khương bị tố cáo, chỉ lấy cớ tiện đường mà ghé qua. Chuyện đó mà nói ra không dọa người ta chết mới lạ. Lỡ đâu giấc mơ không đúng thì nhà họ Khương lại nghĩ anh nguyền rủa họ, mất hết hình tượng trong mắt bố mẹ vợ tương lai.

“Vậy... chuyện hôn nhân, cháu vẫn chưa biết gì sao?” Phùng Tuyết Trinh lo lắng hỏi.

Khương Sùng Văn định kéo tay vợ một cái nhưng đã muộn.

Hạ Thanh Nghiên mặt không đổi sắc, liếc qua Khương Sùng Văn, rồi quay sang nhìn Phùng Tuyết Trinh: “Bác gái đang nói chuyện gì vậy ạ?”

Giờ đã nói đến nước này, Phùng Tuyết Trinh và Khương Sùng Văn cũng không định giấu giếm nữa, dù sao người cũng tới rồi, nếu còn làm bộ làm tịch thì chỉ hỏng việc thêm.

Hai người đem chuyện xảy ra gần đây kể lại cho Hạ Thanh Nghiên nghe, cũng nói luôn đã liên hệ với nhà họ Hạ ở Bắc Thành.

“A Nghiên, giờ là xem ý cháu thế nào.”

Hạ Thanh Nghiên nhìn ra được sự căng thẳng của hai người, trong lòng cũng thấy may mắn may mà anh đã vội vàng chạy tới, giấc mơ kia đúng thật rồi.

“Cháu đương nhiên là đồng ý, chỉ không biết Thư Di nghĩ sao thôi.” Thực ra Hạ Thanh Nghiên lo nhất vẫn là Khương Thư Di.

Trong mơ, cô không chịu lấy chồng cuối cùng phải xuống nông thôn, rồi gặp chuyện không hay ở đó. Thật ra từ lâu Hạ Thanh Nghiên đã biết mình có một hôn ước, hồi nhỏ người nhà còn hay lấy chuyện đó trêu chọc anh.

Lần đầu tiên anh nhìn thấy ảnh Khương Thư Di là hồi học ở trường quân sự, khi đó mẹ nhận được thư từ nhà họ Khương, liền năn nỉ xin một tấm ảnh. Anh chưa đọc thư nhưng lại nhìn thấy ảnh lúc đó Khương Thư Di còn nhỏ, tóc cắt kiểu nấm.

Đôi mắt trong veo như giọt nước, như hòn bi thủy tinh, không dính một hạt bụi. Sau này gia đình lại nhận thêm vài tấm ảnh nữa, cô ấy đúng là mỗi năm một thay đổi, càng ngày càng xinh đẹp. Nhưng đến lúc anh sắp tốt nghiệp, mẹ gọi anh về nhà, nói có thể phải hủy bỏ hôn ước.

Hạ Thanh Nghiên rõ ràng chưa từng gặp cô gái ấy, vậy mà trong lòng bỗng thấy hoang mang, vội hỏi tại sao? Chẳng lẽ cô ấy đã thích người khác rồi? Dù sao xã hội mới mà, ai còn muốn hôn nhân sắp đặt nữa, trừ anh.

Lúc ấy mẹ mới nói tình hình của Khương Thư Di khá phức tạp.

Đến lúc đó anh mới biết Khương Thư Di bị bệnh, nhà họ Khương vì vậy muốn hủy hôn. Dù sao hai nhà quan hệ vẫn tốt, Hạ Thanh Nghiên tốt nghiệp trường quân đội là sẽ vào đơn vị, tương lai tiền đồ rộng mở, họ sợ anh chê bai Khương Thư Di.

Nhưng anh không đồng ý. Anh nghiêm túc viết thư cho nhà họ Khương, nói mình không để tâm chuyện đó, hơn nữa từ lâu đã xác định sẽ cưới Khương Thư Di, sau khi kết hôn nhất định sẽ làm tròn trách nhiệm người chồng, để bác trai bác gái yên lòng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc