Vì vậy, anh trai dứt khoát nghỉ việc, bắt đầu hành trình đi khắp nơi truy tìm kẻ giết em gái. Kết quả còn chưa bắt được hung thủ thì anh trai đã gặp tai nạn giao thông, ra đi ngay trên đường truy tìm chân tướng. Cũng trong năm đó, bố mẹ được minh oan. Họ vượt qua quãng thời gian đen tối, vốn tưởng có thể đoàn tụ cả nhà, nào ngờ con cái đều không còn.
Khoảnh khắc ấy, hai người từng chịu đủ khổ sở đã chọn cách kết thúc cuộc đời mình. Sau khi tỉnh dậy từ giấc mơ, Khương Thư Di thật sự chỉ muốn chết quách cho rồi. Cái cốt truyện chó má này đúng là hành cô chẳng khác gì đồ chơi số mệnh.
Tỉnh dậy rồi, Khương Thư Di quyết định phải bình tĩnh lại. Lúc này ra ngoài bị gió lạnh thổi một trận, người cũng lạnh cứng lại, đầu óc lập tức tỉnh táo hẳn. Lúc trước còn nghĩ mình có thể xuống nông thôn, giờ thì thôi nhé.
Xuống nông thôn là chuyện tuyệt đối không thể. Dù lao động là vinh quang thật nhưng không giữ được mạng thì vinh quang kiểu gì? Huống hồ cô nghĩ kỹ rồi, kiếp trước sống trong nhà họ Khương, từ nhỏ đã ăn ngon mặc đẹp, thật sự để cô xuống nông thôn làm việc, đúng là có chút khó khăn.
Đất khách quê người, dù thời đại này còn giữ được sự chất phác nhưng kẻ xấu thì thời nào cũng tồn tại. Pháp luật và lực lượng bảo vệ lúc này cũng chưa hoàn thiện, đạo lý “quân tử tránh xa tường sập” cô vẫn hiểu rất rõ.
Lấy chồng thì lấy chồng đi, cô cũng không giãy giụa nữa. Dù sao theo sách viết, người chồng sắp cưới này là người có phẩm hạnh rất tốt. Theo như miêu tả trong sách, Hạ Thanh Nghiên sau khi biết vợ chưa cưới gặp chuyện lúc đi lao động đã từ bỏ cơ hội thăng tiến, quyết định giải ngũ, về làm cảnh sát chỉ để tiện điều tra giúp cô.
Chỉ là sau khi anh trai cô gặp nạn, cả nhà họ chính thức biến mất khỏi nội dung câu chuyện. Còn Hạ Thanh Nghiên về sau thế nào, sách cũng không nhắc tới nữa. Khương Thư Di nghĩ, thật ra lấy người có phẩm chất như vậy cũng không tệ. Quan trọng là anh là quân nhân, lại cực kỳ có trách nhiệm. Tuổi còn trẻ mà chức không hề thấp, kiểu người như vậy phần lớn đều tập trung vào sự nghiệp.
Đơn vị anh đóng ở phía tây thành phố, mấy đội quân đóng ở vùng Tây Bắc đều rất bận, nửa tháng một tháng không về nhà là chuyện bình thường.
Thế thì có khác gì cô sống một mình đâu? Huống hồ khu tập thể quân đội lại còn an toàn. Từ sau khi biết được kết cục của cả nhà trong sách, Khương Thư Di thấy chẳng gì quan trọng bằng an toàn nữa. Cô quyết định, về nhà sẽ nói thẳng với bố mẹ: kết hôn thì kết hôn đi.
Nghĩ thông rồi, bước chân Khương Thư Di nhẹ hẳn. Nhớ mẹ dặn mua thêm ít đường trắng mang về, cô cầm mấy tờ tem phiếu trong tay, quay người đi về phía cửa hàng tạp hóa cách khu nhà công nhân không xa.
Hạ Thanh Nghiên lái xe suốt ba ngày, cuối cùng sáng nay cũng tới được Tô Thành. Dựa theo trí nhớ, anh tìm được địa chỉ nhà họ Khương. Thấy bên cạnh có cửa hàng tạp hóa, anh dừng xe, định vào mua chút đồ.
Dù sao đây cũng là lần đầu đến nhà vợ chưa cưới, quan trọng là phải để bố mẹ cô tin rằng anh có thể chăm sóc tốt cho con gái họ, nên phép tắc không thể thiếu. Vừa bước vào cửa hàng, anh liền hơi ngẩn ra. Nhìn thấy tủ kính chất đầy đủ thứ, trong phút chốc lại không biết nên chọn gì để thể hiện thành ý, cũng không rõ tập quán ở Tô Thành thế nào.
“Đồng chí giải phóng quân, cần mua gì thế?” Cô bán hàng thấy anh vào đứng nhìn mãi mà không nói gì, bèn chủ động hỏi.
Thông thường thì cô bán hàng chẳng mấy khi nhiệt tình nhưng giải phóng quân thì khác. Trong lòng dân, họ có địa vị đặc biệt, ai gặp cũng niềm nở.
Hạ Thanh Nghiên nghe vậy cũng lịch sự đáp lời, khiêm tốn hỏi: “Chị ơi, tôi lần đầu đến gặp nhà vợ, không biết ở Tô Thành nên chuẩn bị gì thì hợp?”
Cô bán hàng làm nghề tiếp khách nhiều năm, vừa nghe là biết giọng anh không phải người địa phương: “Cậu không phải người Tô Thành nhỉ?”