TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 7

Trước Sau

break

Nói thế nghe có vẻ nghi ngờ nhưng đúng là có lý do. Với tình cảnh nhà họ Khương bây giờ, chuyện này trước đây không phải chưa từng xảy ra. Trước nhà chủ nhiệm Trần cũng từng như vậy, đã định ngày cưới rõ ràng, ai ngờ nhà họ Trần gặp biến cố, bên kia liền lập tức tới hủy hôn.

Lúc đó còn là đính hôn chính thức, chứ bây giờ chỉ là hôn ước hồi nhỏ, ai dám chắc người ta không tính toán?

Thực ra trong lòng Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh cũng ngổn ngang trăm mối. Bình thường, tình trạng của con gái họ là có thể được miễn không phải về nông thôn. Những trường hợp sức khỏe không tốt chỉ cần có giấy xác nhận của bệnh viện và người bảo lãnh là được ở lại.

Chỉ là... đó là tình huống bình thường. Rõ ràng nhà họ Khương bây giờ không còn nằm trong phạm vi đó.

Phía Ủy ban Cách mạng trước giờ nổi tiếng ngang ngược, Khương Sùng Văn lại là người bị tố cáo. Ai tố cáo ông, có khi lại chính là người bên cạnh, ý đồ của họ là gì, chẳng ai đoán được.

Ông sợ có kẻ thừa cơ hại con gái mình, nên mới muốn thu xếp ổn thỏa cho nó trước.

Lúc này, Chu Xuân Hoa với mấy người kia cũng chẳng góp được ý kiến gì hữu ích, chỉ có thể khuyên vợ chồng họ đừng quá lo. Nhà họ Hạ tới đón người cũng là chuyện tốt, ít nhất có nơi đáng tin để sắp xếp cho con gái.

Phùng Tuyết Trinh cũng chỉ còn biết tự an ủi mình như vậy.

Tiễn khách xong, Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh cùng thở dài một hơi, nhìn nhau không nói gì. Một lúc sau, ông mới sực nhớ ra từ lúc về chưa thấy con gái đâu: “Di Di đâu rồi?”

Phùng Tuyết Trinh nói: “Tôi bảo con bé đi mua ít đường trắng.”

Khương Thư Di không giỏi giao tiếp với người khác nhưng hai vợ chồng họ cũng không vì thế mà không cho con làm gì cả. Trái lại, họ cố gắng dạy từng chút một, từ việc học cách mua đồ, mấy kỹ năng sống cơ bản đều dạy cả.

Vốn dĩ mấy hôm nay rối ren, Phùng Tuyết Trinh cũng không bắt con làm gì. Sáng nay thấy con ăn xong muốn ra ngoài đi dạo một lúc, bà mới bảo tiện mua giúp mình ít đường trắng.

“Di Di không vui à?” Gần đây Khương Sùng Văn bận túi bụi, cũng không để ý đến tâm trạng của con.

Trước đây, dù con gái không nói chuyện với người lạ nhưng ở nhà vẫn hoạt bát, hay cười. Mấy hôm nay rõ ràng ít cười hẳn, nói thì có vẻ mạch lạc hơn, logic hơn nhưng nhìn là biết con bé không vui.

Phùng Tuyết Trinh nói: “Nó biết mình sắp phải đi rồi, sao mà vui cho được?” Ai nói con bé ngốc, thực ra nó chỉ là không diễn đạt được, chứ không phải cái gì cũng không hiểu.

Thực ra Khương Thư Di cũng không hẳn là không vui. Trước hôm nay, tâm trạng cô vẫn khá ổn. Chỉ là... tối qua cô nằm mơ. Sau giấc mơ ấy, cô mới thấy lòng mình trĩu nặng.

Ban đầu cô nghĩ mình chỉ đơn thuần xuyên không, trở lại thời đại thuộc về mình. Cô còn thấy thế là may mắn ít ra thì mình nắm được lợi thế hiểu rõ tương lai, mấy kỹ năng học được cũng có đất dụng võ...

Kết quả là đến tối qua cô mới hoàn toàn nhớ ra mình không chỉ đơn thuần là xuyên không, mà thế giới cô đang sống thực chất là trong một quyển sách Trong sách, cả nhà bọn họ đều là những nhân vật xui xẻo bị cuốn vào dòng xoáy thời đại, chẳng khác gì vật hy sinh.

Vì thời điểm đặc biệt này, bố bị tố cáo rồi bị điều đi lao động cải tạo, cô thì đành phải xuống nông thôn. Ai ngờ vừa đến nơi không bao lâu đã bị kẻ xấu để mắt tới. Chúng dụ cô ra bờ sông để cướp đồ, cuối cùng vì sợ bị lộ nên đã đẩy cô xuống nước dìm chết.

Thời đại này đâu giống tương lai. Cảnh sát ít, không có camera khắp nơi, một người chết rồi muốn điều tra ra hung thủ là chuyện cực kỳ khó. Thế nên khi tin cô gặp chuyện truyền về nhà, anh trai lớn nhất không đời nào tin em gái mình lại mang theo đồ rồi tự tử dưới sông. Anh trai chắc chắn em mình bị hại.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc