Không đợi thêm giây nào, anh lập tức xin nghỉ phép với cấp trên. Từ khi vào quân ngũ, anh gần như chưa từng xin nghỉ. Nghe nói là đi đón vợ sắp cưới, thủ trưởng cũng hào phóng phê duyệt ngay.
Chiếc xe jeep gầm rú lao ra khỏi cổng doanh trại. Đám sĩ quan và binh lính vừa kết thúc huấn luyện thì người đi về phòng, người rẽ vào nhà ăn. Đường Đại Quân vẫn tò mò, quay sang hỏi Tần Châu thêm về vị hôn thê của Hạ Thanh Nghiên, không hề nhận ra phía sau có người cũng đang rất để tâm tới chuyện hôn sự của anh.
Đó là Đỗ Ba, đại đội trưởng trong đoàn Tần Châu. Nhà anh ta có cô em gái, vốn đang chờ mẹ đưa đi thăm thân rồi nhân tiện giới thiệu cho Hạ Thanh Nghiên. Nếu thành công có ông anh rể là đoàn trưởng, con đường thăng tiến của anh ta sẽ suôn sẻ hơn rất nhiều.
Ai ngờ, em gái còn chưa tới nơi thì Hạ Thanh Nghiên đã đột nhiên lòi ra một cô vợ sắp cưới? Anh ta sải bước đuổi kịp hai người, chen vào hỏi: “Cô vợ sắp cưới của đoàn trưởng Hạ là người thế nào vậy?” Người mà chủ động muốn gả vào nhà họ Hạ, chắc gì đã hơn được em gái anh ta?
Tần Châu cũng chẳng rõ chuyện hôn ước hồi nhỏ của Hạ Thanh Nghiên là thế nào, nên tất nhiên không tiện đoán bừa. Đỗ Ba thì lại nghĩ khác, trong lòng cảm thấy cái hôn ước này chắc cũng chẳng ra sao, chứ không thì sao đến bạn học như Tần Châu mà còn không biết gì.
Anh ta nhớ em gái mình vẫn đang học cấp ba, chỉ là bây giờ không có cơ hội thi đại học nữa, chứ không thì cũng có thể thành sinh viên rồi. Thời buổi này, ở khu nhà tập thể mà đại đa số người nhà đều là mù chữ, con gái học đến cấp ba đã là hiếm có. Đỗ Ba nghĩ em gái mình vẫn còn nhiều hy vọng lắm.
Huống hồ nếu Hạ Thanh Nghiên thực sự có hôn ước, trước giờ sao lại không khoe ra? Đơn vị họ đóng quân ở Tây Bắc, điều kiện so với nơi khác kém hơn nhiều, một đơn vị mấy vạn người, chuyện kết hôn đúng là chuyện đau đầu.
Nhà nào có người yêu thì không khoe cho thiên hạ biết mới lạ! Mà Hạ Thanh Nghiên cũng không còn nhỏ, trước giờ lại chưa từng nhắc đến chuyện hôn ước. Giờ đột nhiên đi đón hôn thê, nghe thế nào cũng không hợp lý.
Biết đâu là về... hủy hôn!
Ở Tô Thành, nhà họ Khương.
Không khí trong nhà hôm nay càng thêm nặng nề. Hôm qua Khương Sùng Văn vừa gửi điện báo cho nhà họ Hạ. Sáng nay, bên đó gọi điện lại, đồng ý thẳng thắn việc thực hiện hôn ước. Khương Sùng Văn cũng không giấu giếm gì, nói rõ tình trạng của Khương Thư Di. Hồi ấy hai bên đính hôn, ai cũng nghĩ Thư Di còn nhỏ, biết đâu lớn lên sẽ đỡ hơn.
Nhưng bao nhiêu năm trôi qua, tình hình vẫn chẳng mấy cải thiện. Ông sợ con gái về bên đó rồi lại khiến người ta thất vọng. Dù gì thì hai nhà cũng từng có giao tình. Nói rõ ra như vậy, để bên nhà họ Hạ có quyền lựa chọn. Nếu họ không muốn thực hiện hôn ước nữa thì coi như giúp trông con gái giùm một thời gian, chi phí cũng sẽ do nhà họ Khương tự lo.
Nhà họ Hạ trọng tình nghĩa, lại là quân nhân, nghe ông nói vậy cũng không tỏ vẻ gì khác, chỉ nói chuyện cưới hỏi còn phải hỏi qua con trai họ. Tiện thể cũng muốn để con trai đến đón người.
Ai ngờ bên doanh trại lại báo là đoàn trưởng Hạ không có mặt, khiến cả nhà họ Hạ lo sốt vó, lập tức gọi lại cho nhà họ Khương. Họ hiểu rõ hoàn cảnh hiện tại của nhà họ Khương, sợ chậm trễ sẽ ảnh hưởng tới mọi việc, nên bàn bạc với nhau, quyết định để người nhà Hạ tới trước, đưa cô gái lên Bắc Thành rồi mới đưa đến đơn vị ở Tây Thành sau.
Nhưng càng lo thì càng phát sinh nhiều chuyện.
Vừa về đến nhà, Khương Sùng Văn đã vội vàng bàn với vợ, vì con gái nếu phải đi đi lại lại quá nhiều thì sẽ dễ sợ hãi.
Đúng lúc hàng xóm mấy nhà bên đang ở đó, vốn là qua giúp một tay. Nghe ông nói vậy, Chu Xuân Hoa không khỏi lo lắng: “Ông Khương, bà Tuyết Trinh, chẳng lẽ nhà họ Hạ không muốn giữ hôn ước, giờ đang tìm cớ từ chối?”